Yokara Logo

Yokara
Hát karaoke hoàn toàn miễn phí

Tải app
Rong chơi cuối trời quên lãng
00:00

Karaoke Rong chơi cuối trời quên lãng & Sáng tác Hoàng Thi Thơ

Tác giả: Hoàng Thi Thơ

Thể hiện: Thiên Kim

THÔNG TIN

Thể loại:Nhạc Vàng
Nhịp:3/4
Tempo:127

GIỚI THIỆU

"Rong chơi cuối trời quên lãng" là hành trình trốn chạy nỗi đau của một tâm hồn lạc loài, tìm về thiên nhiên để tẩy xóa ký ức bẽ bàng. Hoàng Thi Thơ khắc họa hình ảnh kẻ lãng du lang thang qua đồi vắng, rừng sâu và ghềnh đá như một con ngựa hoang cố quên đi nhân tình đã phụ rẫy mình. Sự tự do của mây gió chỉ là lớp vỏ bọc cho nỗi cô đơn cùng cực khi tác giả chấp nhận cuộc đời một mình một bóng, chênh vênh giữa trần gian. Khát vọng quên đi thề cũ và mối tình xưa mãnh liệt đến mức nhân vật chính mong được nằm im chết bên đường trên nệm lá vàng để chấm dứt mọi âu sầu. Nhạc phẩm là một bản trường ca về sự buông bỏ, nơi cái chết được nhìn nhận như một sự giải thoát nhẹ nhàng khỏi những mê cung tình ái. Toàn bộ lời ca mang đậm màu sắc hư ảo, triết lý về sự vô thường của kiếp người và sự lạnh lẽo của lòng nhân thế. Đây là tiếng lòng tuyệt vọng nhưng cũng đầy kiêu hãnh của một cái tôi muốn tan biến vào mây ngàn để không còn phải nhớ thương. Khúc hát để lại dư vị buồn mênh mang về một kiếp rong chơi vô định cuối chân trời quên lãng.

LỜI BÀI HÁT

1. Ta đi lang thang theo ngày tháng

Theo đời hoang mang buồn đi bốn phương trời

Ta đi rong chơi như là gió, như là mây

Đi tìm quên cơn mê này

Ta đi lang thang trên đồi vắng

Qua rừng sâu cho tâm hồn hết âu sầu

Không còn nhớ, không còn thương

Bóng người xưa quên thề cũ

Không còn nhớ, không còn thương

Mối tình xưa quá bẽ bàng

ĐK: Một mình một bóng đời mình một mình một bóng

Chênh vênh lạc loài, bóng ai còn đi

Rồi ngày nào đó, một ngày rồi ngày nào đó

Không ai kêu ta, có ai gặp ta

2. Ta đi bơ vơ bên ghềnh đá

Trên sườn non chân ngựa hoang bước mơ hồ

Ta đi rong chơi bên bời suối, theo bầy nai

Đi tìm quên cơn mê này

Ta đi lang thang quên ngày tháng

Quên trần gian quên nhân tình đã quên mình

Xin một sáng trong mùa ông

Trên nệm êm lá vàng úa

Không còn nhớ, không còn thương

Ta nằm im chết bên đường