

“Rồi Người Thương Cũng Hóa Người Dưng” của RIN9 là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, lặng lẽ và rất gần với những đổ vỡ trong tình yêu, kể về khoảnh khắc hai người từng thân thuộc đến từng tin nhắn, cuộc gọi, thói quen đón đưa và cách gọi nhau thân thương, cuối cùng lại trở nên xa lạ đến mức chẳng dám nhìn nhau; qua hình ảnh khoảng cách lớn dần, lời xin lỗi còn mắc nợ và câu hát “suốt một quãng đường đời, tôi chỉ mượn một đoạn đường thôi”, ca từ khắc họa nỗi đau âm ỉ của một mối quan hệ không còn tha thiết để níu giữ, để rồi bài hát trở thành lời tự sự thấm thía về sự vô thường trong tình yêu, khi điều buồn nhất không phải chỉ là ngừng yêu, mà là người từng thương rất nhiều rồi cũng hóa thành người dưng.
“Rồi Người Thương Cũng Hóa Người Dưng” của RIN9 là một bản ballad hiện đại mang màu sắc buồn, lặng lẽ và rất gần với những đổ vỡ trong tình yêu, kể về khoảnh khắc hai người từng thân thuộc đến từng tin nhắn, cuộc gọi, thói quen đón đưa và cách gọi nhau thân thương, cuối cùng lại trở nên xa lạ đến mức chẳng dám nhìn nhau; qua hình ảnh khoảng cách lớn dần, lời xin lỗi còn mắc nợ và câu hát “suốt một quãng đường đời, tôi chỉ mượn một đoạn đường thôi”, ca từ khắc họa nỗi đau âm ỉ của một mối quan hệ không còn tha thiết để níu giữ, để rồi bài hát trở thành lời tự sự thấm thía về sự vô thường trong tình yêu, khi điều buồn nhất không phải chỉ là ngừng yêu, mà là người từng thương rất nhiều rồi cũng hóa thành người dưng.
Những tin nhắn anh xem vẫn chưa trả lời
Cuộc gọi nhỡ vẫn còn chưa đáp hồi
Có lẽ mỗi người còn bận lo lắng cho riêng mình
Giờ đây chỉ còn một thói quen chưa kịp quên
Đã lâu lắm anh không đón đưa mỗi ngày
Chẳng còn quan tâm em buồn vui lúc này
Cố đúng hay sai thì cả hai chẳng thể quay về
Giờ đây chỉ là người xa lạ đã từng quen
Từng khoảng cách cứ lớn dần
Vậy mà ta chẳng còn tha thiết để bận tâm
Người từng thương sao bỗng xa lạ quá
Vờ không quen chẳng dám nhìn nhau vội đi mau
Một người từng thương nhiều thế
Rồi cũng hoá người dưng
Chẳng còn gọi nhau bằng những
Cái tên mình đã từng
Trả lại nhau những hồi ức
Đôi môi cứ ngập ngừng nợ nhau lời xin lỗi
Một người từng thương nhiều thế
Rồi cũng hoá người dưng
Đang tải bình luận...
Suốt một quãng đường đời
Tôi chỉ mượn một đoạn đường thôi
Từng khoảng cách cứ lớn dần
Vậy mà ta chẳng còn tha thiết để bận tâm
Người từng thương sao bỗng xa lạ quá
Vờ không quen chẳng dám nhìn nhau vội đi mau
Một người từng thương nhiều thế
Rồi cũng hoá người dưng
Chẳng còn gọi nhau bằng những
Cái tên mình đã từng
Trả lại nhau những hồi ức
Đôi môi cứ ngập ngừng
Nợ nhau lời xin lỗi
Hoh uh hoh
Một người từng thương nhiều thế
Rồi cũng hoá người dưng
Chỉ là ngừng yêu mà sao lại đau lòng đến thế
Suốt một quãng đường đời
Tôi chỉ mượn một đoạn đường thôi
Một người từng thương nhiều thế
Rồi cũng hoá người dưng
Chỉ là ngừng yêu mà sao lại đau lòng đến thế
Suốt một quãng đường đời
Tôi chỉ mượn một đoạn đường thôi
Điều buồn nhất trên đời
Là người thương bỗng hoá người dưng



