

Tác giả: Trịnh Việt Cường
Thể hiện: Huỳnh Nguyễn Công Bằng
"Phụ tình phu thê" của tác giả Trịnh Việt Cường, được thể hiện bởi ca sĩ Huỳnh Nguyễn Công Bằng, là một tác phẩm đầy tâm trạng, thể hiện nỗi đau và sự mất mát trong tình yêu. Những ca từ như "Thôi còn gì đâu để mà tôi chờ" không chỉ diễn tả sự tuyệt vọng mà còn gợi lên hình ảnh một tình yêu từng nồng nàn giờ đã trở thành kỷ niệm đau thương. Bài hát khắc họa rõ nét tâm trạng của người ở lại, khi mùa Đông đến mang theo nỗi cô đơn và lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đã qua. Cảm xúc trong từng câu hát như "Tình nào không mang đắng cay" chính là sự chua chát của tình yêu, khi mà sự hy sinh và nỗi đau lại trở thành những điều không thể tránh khỏi. Qua đó, bài hát gửi gắm thông điệp về sự trân trọng những khoảnh khắc bên nhau, dù là ngắn ngủi, và nỗi buồn khi phải đối diện với sự ra đi của người mình yêu. "Phụ tình phu thê" không chỉ là một bản ballad buồn mà còn là một tác phẩm giàu giá trị tinh thần, khắc sâu vào lòng người nghe những suy tư về tình yêu và cuộc sống.
"Phụ tình phu thê" của tác giả Trịnh Việt Cường, được thể hiện bởi ca sĩ Huỳnh Nguyễn Công Bằng, là một tác phẩm đầy tâm trạng, thể hiện nỗi đau và sự mất mát trong tình yêu. Những ca từ như "Thôi còn gì đâu để mà tôi chờ" không chỉ diễn tả sự tuyệt vọng mà còn gợi lên hình ảnh một tình yêu từng nồng nàn giờ đã trở thành kỷ niệm đau thương. Bài hát khắc họa rõ nét tâm trạng của người ở lại, khi mùa Đông đến mang theo nỗi cô đơn và lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đã qua. Cảm xúc trong từng câu hát như "Tình nào không mang đắng cay" chính là sự chua chát của tình yêu, khi mà sự hy sinh và nỗi đau lại trở thành những điều không thể tránh khỏi. Qua đó, bài hát gửi gắm thông điệp về sự trân trọng những khoảnh khắc bên nhau, dù là ngắn ngủi, và nỗi buồn khi phải đối diện với sự ra đi của người mình yêu. "Phụ tình phu thê" không chỉ là một bản ballad buồn mà còn là một tác phẩm giàu giá trị tinh thần, khắc sâu vào lòng người nghe những suy tư về tình yêu và cuộc sống.
(Ngâm thơ)
Trời Đông ai đốt lửa yêu thương.
Để cháy lòng tôi suốt đêm trường.
Hôm nao tôi hát mà rơi lệ…
Gửi gió về đâu nổi vấn vương.
(Hát)
1. Thôi còn gì đâu để mà tôi chờ.
Bể khổ nên người bỏ tình phu thê.
Để đêm nay nghe gió về.
Để Đông sang nghe tái tê.
Bởi tình người nay là thế !...
2. Biết em từ lúc môi còn thơm nồng.
Mắt khóc em buồn những chiều mưa giông.
Làm tôi nghe tan nát lòng.
Tình em như mây biển đông.
Trôi hoài ngàn năm mặn nồng.
Chorus :
Em ơi ! Bây giờ mùa Đông đã đến nơi đây.
Tìm đâu mênh mông nắng ấm.
Xóa tan đêm lạnh cô đơn.
Em ơi ! Tình nào không mang đắng cay.
Tình nào không mang giọt đắng.
Em ơi ! Bao giờ dòng sông xưa có khô đi.
Đang tải bình luận...
Mùa Đông không mang buốt giá.
Thế gian vẫn còn hai ta.
Em ơi ! Một ngày bên nhau gối chăn.
Tình nồng phu thê trọn kiếp.
Sao giờ em bỏ đi theo người ?
3. Biết em ngày đó đã khổ đau nhiều.
Dẫu biết tôi nghèo vẫn được em yêu.
Mà sao bỏ nhau giữa dòng.
Để tôi nay đau đớn lòng.
Ôi ! Tình chỉ là hư không.



