1. Xuân thị thành phồn hoa giăng lối
Xuân thơm phức Tết về muôn nơi
Những gương mặt người đời thảnh thơi
Nhìn bụi mưa trên môi bồi hồi.
2. Ai nặng lòng miền quê xa vắng
Xuân trong nắng những ngày ngây ngô
Bếp sau nhà lửa hồng em thơ
Nồi bánh chưng khói chiều con mơ.
T-ĐK1:
Con vẫn khờ lắm mẹ ơi
Phồn hoa nhức nhối mình con bên đời
Xuân về phố núi mình chưa
Cha ơi có lẽ xuân sau con về.
ĐK:
Mẹ vì yêu con, tuổi xuân bấy nhiêu cũng không còn
Mẹ vì yêu con, bàn tay ấy đã ôm con trong bão giông
Như ngọn lửa ấm những đêm ấu thơ cho giấc mơ con nơi nương nhờ
Chờ con nhé tương lai nắng xuân không xa đón con về nhà.
Hạ về đơm hoa, vì con cha khom lưng cúi đầu
Hạ vàng sang thu, đường mưa gió lớn có cha đón đưa
Những ngày mùa đông, nhường hơi ấm cho riêng con dẫu thân buốt lạnh
Là bao dung với con, là ơn nghĩa sinh thành thấu tận trời xanh.
T-ĐK2:
Con biết một kiếp này đây
Dù con ngốc nghếch dù không nên người (rồi khiến cha mẹ buồn)
Cha mẹ vẫn mãi chở che
Nên con sẽ sớm ngày mang xuân về.
ĐK:
Mẹ vì yêu con, tuổi xuân bấy nhiêu cũng không còn
Mẹ vì yêu con, bàn tay ấy đã ôm con trong bão giông
Như ngọn lửa ấm những đêm ấu thơ cho giấc mơ con nơi nương nhờ
Chờ con nhé tương lai nắng xuân không xa đón con về nhà.
Hạ về đơm hoa, vì con cha khom lưng cúi đầu
Hạ vàng sang thu, đường mưa gió lớn có cha đón đưa
Những ngày mùa đông, nhường hơi ấm cho riêng con dẫu thân buốt lạnh
Là bao dung với con, là ơn nghĩa sinh thành thấu tận trời xanh.
Tăng tone ->
Hạ về đơm hoa, vì con cha khom lưng cúi đầu
Hạ vàng sang thu, đường mưa gió lớn có cha đón đưa
Những ngày mùa đông, nhường hơi ấm cho riêng con dẫu thân buốt lạnh
Là bao dung với con, là ơn nghĩa sinh thành thấu tận trời xanh
Thành thị xa hoa, nhiều khi cánh tay con muốn buông rời
Lại tự nghĩ đến bao nước mắt, mồ hôi mẹ cha
Bằng tình yêu con của mẹ cha, khiến con có được sức mạnh
Xứng đáng mãi là mùa xuân ấm áp của cả nhà.