

“Phố Không Em” của Thái Đinh là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc indie trữ tình, dịu buồn và đầy chất thơ, kể về nỗi trống vắng của một người khi thành phố quen thuộc bỗng trở nên chênh vênh vì thiếu bóng người mình thương; qua những hình ảnh dây đàn buông lơi, nắng hững hờ, phố xa thì thầm, bức hình đã mòn hơi ấm và những con phố quen còn vương lời ngây ngô, ca từ khắc họa nỗi nhớ lặng lẽ nhưng dai dẳng, nơi cảnh vật vẫn bình yên mà lòng người không thể nguôi ngoai, để rồi bài hát trở thành lời tự sự mềm mại về một tình yêu đã xa, khi sự vắng mặt của một người đủ khiến cả thành phố hóa buồn tênh và từng hơi thở cũng trở thành miền ký ức.
“Phố Không Em” của Thái Đinh là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc indie trữ tình, dịu buồn và đầy chất thơ, kể về nỗi trống vắng của một người khi thành phố quen thuộc bỗng trở nên chênh vênh vì thiếu bóng người mình thương; qua những hình ảnh dây đàn buông lơi, nắng hững hờ, phố xa thì thầm, bức hình đã mòn hơi ấm và những con phố quen còn vương lời ngây ngô, ca từ khắc họa nỗi nhớ lặng lẽ nhưng dai dẳng, nơi cảnh vật vẫn bình yên mà lòng người không thể nguôi ngoai, để rồi bài hát trở thành lời tự sự mềm mại về một tình yêu đã xa, khi sự vắng mặt của một người đủ khiến cả thành phố hóa buồn tênh và từng hơi thở cũng trở thành miền ký ức.
Thành phố không có em
Ngày trôi qua chẳng êm đềm
Dây đàn buông lơi chẳng còn cất lên
Nắng như hững hờ đường về chợt thờ ơ
Thành phố thiếu bóng em
Lòng bâng khuâng về phút giây đầu tiên
Phố xa vẫn thì thầm bên tai những khúc ca bình yên
Nhưng chẳng vơi nỗi niềm
Đôi bàn tay lạnh có nhớ về tôi
Gió lung lay cành hãy khẽ khàng thôi
Để em với giấc mộng hiền tạm quên đi hết mọi muộn phiền theo làn mây
Bao nhiêu bức hình của đôi chúng mình đã mòn hơi ấm bao ngày
Vắng em trời đất sao buồn tênh lòng chênh vênh
Này một đời thương còn tương còn tư
Này một hơi sương còn vương ngàn thu
Này hồn cỏ lá hãy ngân nga những lời hát ru
Hm để lòng tôi vơi đi chút nỗi niềm mơ về em từng đêm
Bớt đi vài giờ lòng thao thức em
Đôi bàn tay lạnh có nhớ về tôi (đêm ngày ta)
Đang tải bình luận...
Gió lung lay cành hãy khẽ khàng thôi (đêm dài quá)
Để em với giấc mộng hiền tạm quên đi hết mọi muộn phiền theo làn mây uh oh
Bao nhiêu bức hình của đôi chúng mình đã mòn hơi ấm bao ngày
Vắng em trời đất sao buồn tênh lòng chênh vênh hoh
Này một đời thương còn tương còn tư
Này một hơi sương còn vương ngàn thu
Này hồn cỏ lá hãy ngân nga những lời hát ru
Để lòng tôi vơi đi chút nỗi niềm mơ về em từng đêm
Bớt đi vài giờ lòng thao thức em
Này một đời thương còn tương còn tư
Này một hơi sương còn vương ngàn thu
Này hồn cỏ lá hãy ngân nga những lời hát ru
Để lòng tôi vơi đi chút nỗi niềm mơ về em từng đêm
Bớt đi vài giờ lòng thao thức em
Thành phố không có em
Chiều lê thê rũ bên thềm
Tôi dạo qua từng con phố quen
Gom từng hơi thở nhặt từng lời ngây ngô
Thành phố thiếu bóng em
Đời lưa thưa cùng nỗi nhớ triền miên
Tôi ước em về qua đây cho giấc mơ ta cùng say
Cho tiếng lòng ta bay



