
Karaoke Phố buồn & Sáng tác Phạm Duy
Tác giả: Phạm Duy
Thể hiện: Lưu Hồng
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Phố buồn của nhạc sĩ Phạm Duy là một bức tranh âm nhạc hiện thực đầy ám ảnh, phác họa cuộc sống của tầng lớp dân nghèo thành thị trong những con ngõ nhỏ tối tăm. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh đôi chân em bước trên đường về đêm đêm mưa rơi, nơi bùn lầy và bóng tối bao trùm những lối ngõ không tên và những mái tranh im lìm. Hình ảnh người đàn ông ốm yếu ho hen sau một ngày lao động mệt nhọc, không biết đến hương đêm của sự hưởng thụ, đã lột tả tận cùng sự khắc nghiệt của cái nghèo, nơi mưa rơi không mang lại sự lãng mạn mà chỉ làm phố buồn thêm. Đoạn nhạc mô phỏng tiếng mưa tí tách là một điểm sáng nghệ thuật độc đáo, nơi hạt mưa được nhân hóa như một thực thể có tâm hồn: mưa xuyên qua mành, mưa trách cuộc đời chạy quanh, và đặc biệt là mưa yêu áo rách. Cách sử dụng từ ngữ của Phạm Duy biến những hạt mưa vốn lạnh lẽo trở nên đầy thấu cảm, như đang ru ngủ những cơn mộng lành giữa cảnh đời thiếu thốn. Sự đối lập gay gắt xuất hiện ở đoạn kết, khi nhân vật chính mơ về phố lớn thênh thang, về ánh sáng kinh kỳ và nhà gạch ngon. Đó là niềm khát khao cháy bỏng về một cuộc sống đủ đầy, đối lập hoàn toàn với thực tại phố vắng kinh đô thắc mắc. Kết thúc bằng hình ảnh những người đi trong đêm tối khuyên nhau chờ mong, bài hát không chỉ là tiếng thở dài về sự nghèo khổ mà còn là lời khẳng định về tình người và hy vọng vẫn nhen nhóm trong bóng tối. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp bi tráng, thấm đẫm lòng nhân ái dành cho những phận đời nhỏ bé nơi góc khuất của đô thị.
Phố buồn của nhạc sĩ Phạm Duy là một bức tranh âm nhạc hiện thực đầy ám ảnh, phác họa cuộc sống của tầng lớp dân nghèo thành thị trong những con ngõ nhỏ tối tăm. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh đôi chân em bước trên đường về đêm đêm mưa rơi, nơi bùn lầy và bóng tối bao trùm những lối ngõ không tên và những mái tranh im lìm. Hình ảnh người đàn ông ốm yếu ho hen sau một ngày lao động mệt nhọc, không biết đến hương đêm của sự hưởng thụ, đã lột tả tận cùng sự khắc nghiệt của cái nghèo, nơi mưa rơi không mang lại sự lãng mạn mà chỉ làm phố buồn thêm. Đoạn nhạc mô phỏng tiếng mưa tí tách là một điểm sáng nghệ thuật độc đáo, nơi hạt mưa được nhân hóa như một thực thể có tâm hồn: mưa xuyên qua mành, mưa trách cuộc đời chạy quanh, và đặc biệt là mưa yêu áo rách. Cách sử dụng từ ngữ của Phạm Duy biến những hạt mưa vốn lạnh lẽo trở nên đầy thấu cảm, như đang ru ngủ những cơn mộng lành giữa cảnh đời thiếu thốn. Sự đối lập gay gắt xuất hiện ở đoạn kết, khi nhân vật chính mơ về phố lớn thênh thang, về ánh sáng kinh kỳ và nhà gạch ngon. Đó là niềm khát khao cháy bỏng về một cuộc sống đủ đầy, đối lập hoàn toàn với thực tại phố vắng kinh đô thắc mắc. Kết thúc bằng hình ảnh những người đi trong đêm tối khuyên nhau chờ mong, bài hát không chỉ là tiếng thở dài về sự nghèo khổ mà còn là lời khẳng định về tình người và hy vọng vẫn nhen nhóm trong bóng tối. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp bi tráng, thấm đẫm lòng nhân ái dành cho những phận đời nhỏ bé nơi góc khuất của đô thị.
LỜI BÀI HÁT
Đường về đêm đêm mưa rơi ướt bước chân em
Bùn lầy không quên bôi thêm lối ngõ không tên
Qua mấy gian không đèn, những mái tranh im lìm
Đường về nhà em tối đen
Nhìn vào khe song trông anh ốm yếu ho hen
Một ngày công lao không cho biết đến hương đêm
Em bước chân qua thềm, mưa vẫn rơi êm đềm
Và chỉ làm phố buồn thêm
Hạt mưa, mưa rơi tí tách mưa tuôn dưới vách mưa xuyên qua mành
Hạt mưa, mưa qua mái rách mưa như muốn trách sao ta chạy quanh
Hạt mưa, mưa yêu áo rách yêu đôi sát nách mưa ngưng không đành
Hạt mưa, mưa gieo tí tách mưa lên tiếng hát ru cơn mộng lành
Đường về trong mơ đêm đêm phố lớn thênh thang ánh sáng kinh kỳ tràn lan
Đời nghèo không riêng thương yêu bóng dáng xuân sang yêu phố vui nhà gạch ngon
Đèn đêm không soi phố vắng kinh đô thắc mắc, im nghe phố buồn
Người đi trong đêm tối ám, nghe mưa thức giấc khuyên nhau chờ mong