

“Phà Chiều Cuối Năm” của Hà Sơn là một ca khúc nhạc xưa man mác buồn, gợi lại mối duyên đầu mong manh nảy nở giữa chuyến phà đông người mà lòng vẫn lạnh, để rồi tan vỡ trong khoảnh khắc chia ly cuối năm, qua hình ảnh bến nước, dòng sông đôi bờ và mùa xuân mang theo cả hẹn thề lẫn niềm sầu, bài hát khắc họa nỗi vấn vương của kẻ ở lại khi người xưa theo chồng xa cách, để lại chuyến phà chiều chờ mong trong nghẹn ngào, như một biểu tượng buồn cho những mối tình dở dang không kịp trọn lời yêu.
“Phà Chiều Cuối Năm” của Hà Sơn là một ca khúc nhạc xưa man mác buồn, gợi lại mối duyên đầu mong manh nảy nở giữa chuyến phà đông người mà lòng vẫn lạnh, để rồi tan vỡ trong khoảnh khắc chia ly cuối năm, qua hình ảnh bến nước, dòng sông đôi bờ và mùa xuân mang theo cả hẹn thề lẫn niềm sầu, bài hát khắc họa nỗi vấn vương của kẻ ở lại khi người xưa theo chồng xa cách, để lại chuyến phà chiều chờ mong trong nghẹn ngào, như một biểu tượng buồn cho những mối tình dở dang không kịp trọn lời yêu.
1. Chuyến phà chiều cuối năm
Người đông sao vẫn lạnh lùng
Em đâu rồi cô gái ngày xưa
Tình cờ gặp nhau lúc xuân đang về
Ôi phút giây ban đầu
Sao ngỡ rằng mình quen lâu.
2. Để rồi lòng vấn vương
Niềm thương trao gởi đôi lời
Xuân đang về trong nắng chiều rơi
Phà chiều về nơi cách hai phương trời
Lưu luyến nhau không rời
Thương nhớ này lòng nào vơi.
ĐK: Xuân mang lời yêu trao câu hẹn thề
Mơ mùa én mang xuân về,
anh cau trầu duyên thắm bền lâu
Nhưng ai ngờ đâu xuân mang niềm sầu
Thôi đành dở dang duyên đầu, mơ ước ngày nào còn đâu.
3. Để giờ chiều cuối năm
Người đông sao vẫn nghẹn lòng
Em theo chồng xa cách dòng sông
Chiều buồn mênh mông nước chia đôi dòng
Ai đã vui duyên nồng
Đang tải bình luận...
Sao chuyến phà còn chờ mong.



