

“Nước đổ lá môn” của Nguyễn Hoàng Vinh là một ca khúc trữ tình buồn mang đậm màu sắc dân gian hiện đại, mượn hình ảnh quen thuộc “nước đổ lá môn” để nói về một mối tình trao nhầm chỗ, yêu hết lòng nhưng không được thấm nhận, ca từ chan chứa nỗi xót xa của người ở lại khi bao mộng ước, thủy chung và chân thành đều trở thành hoài công trước sự đoạn đành của duyên phận, hình ảnh pháo cưới người vui – kẻ rưng lệ càng khắc sâu cảm giác mất mát và bất lực, để rồi bài hát gửi gắm giá trị tinh thần cay đắng mà thật đời rằng có những cuộc tình dù đã dốc cạn yêu thương vẫn không thể giữ, chỉ còn biết chấp nhận để người hạnh phúc và mang nỗi buồn ấy làm phần duyên nợ của riêng mình.
“Nước đổ lá môn” của Nguyễn Hoàng Vinh là một ca khúc trữ tình buồn mang đậm màu sắc dân gian hiện đại, mượn hình ảnh quen thuộc “nước đổ lá môn” để nói về một mối tình trao nhầm chỗ, yêu hết lòng nhưng không được thấm nhận, ca từ chan chứa nỗi xót xa của người ở lại khi bao mộng ước, thủy chung và chân thành đều trở thành hoài công trước sự đoạn đành của duyên phận, hình ảnh pháo cưới người vui – kẻ rưng lệ càng khắc sâu cảm giác mất mát và bất lực, để rồi bài hát gửi gắm giá trị tinh thần cay đắng mà thật đời rằng có những cuộc tình dù đã dốc cạn yêu thương vẫn không thể giữ, chỉ còn biết chấp nhận để người hạnh phúc và mang nỗi buồn ấy làm phần duyên nợ của riêng mình.
Intro: - - -
1. Nước đổ lá môn, yêu thương đặt nhầm chỗ
Sớm tối xây mộng ngờ đâu cũng hoài công
Lá ngọc lá son tình em nỡ đoạn đành
Đổ hết duyên lành chẳng thấm ướt tình tôi
2. Nước đổ lá môn buồn rơi theo khúc hát
Vỡ nát ân tình nỉ non tấm lòng son
Ước hẹn thủy chung giờ em trao ai rồi
Người vui pháo cưới mắt tôi rưng lệ sầu
ĐK: Tình đau, nước đổ lá môn
Em bước qua cầu quên mối duyên đầu đứt đoạn đời nhau
Tình đau, nước đổ lá môn
Câu hứa chưa tròn sao nỡ đoạn đành đổ đi tình tôi
3. Nước đổ lá môn, tay không mà vẫn cố
Dốc hết chân thành chẳng thấm ướt tình em
Nước đổ lá môn rồi cũng chảy về nguồn
Đời em hạnh phúc kiếp duyên tôi đượm buồn
Đang tải bình luận...




