

“Nỗi buồn Châu Pha” của Lê Dinh là một ca khúc trữ tình mang đậm màu sắc núi rừng và cảm xúc dân gian, kể về cô sơn nữ Châu Pha hồn nhiên, trong sáng như bông hoa rừng nhưng mang trong lòng nỗi buồn thầm kín của một trái tim biết yêu mà chưa dám nói, qua hình ảnh chiều mưa, ánh mắt cúi nhìn và những ngày lặng lẽ nhớ thương, bài hát khắc họa vẻ đẹp mộc mạc cùng tâm hồn nhạy cảm của người con gái miền sơn cước, để rồi khi tình yêu dành cho người lính trận được hé lộ trong niềm vui buôn làng, nỗi buồn ấy không còn là bi lụy mà trở thành dư âm dịu dàng của một mối tình e ấp, chân thành và rất đỗi đáng thương.
“Nỗi buồn Châu Pha” của Lê Dinh là một ca khúc trữ tình mang đậm màu sắc núi rừng và cảm xúc dân gian, kể về cô sơn nữ Châu Pha hồn nhiên, trong sáng như bông hoa rừng nhưng mang trong lòng nỗi buồn thầm kín của một trái tim biết yêu mà chưa dám nói, qua hình ảnh chiều mưa, ánh mắt cúi nhìn và những ngày lặng lẽ nhớ thương, bài hát khắc họa vẻ đẹp mộc mạc cùng tâm hồn nhạy cảm của người con gái miền sơn cước, để rồi khi tình yêu dành cho người lính trận được hé lộ trong niềm vui buôn làng, nỗi buồn ấy không còn là bi lụy mà trở thành dư âm dịu dàng của một mối tình e ấp, chân thành và rất đỗi đáng thương.
Nàng tên Châu Pha, người sơn nữ, bông hoa núi rừng
Đẹp xinh đơn sơ, tình trong trắng cho đời ước mơ
Gọi tên nàng tên Châu Pha, gọi tên nàng tên Châu Pha
Đôi môi thơ ngây thương giọng nói thật hiền hòa
Ngờ đâu tâm tư nàng đã trót ôm một nỗi buồn
Chiều mưa rơi rơi, nàng hay đứng âm thầm nhớ ai
Hỏi sao ngày vui đã mất, Hỏi sao lệ dâng khóe mắt?
Châu Pha thương đau tủi buồn cúi mặt quay đi
Nhưng rồi một hôm nao, chim rừng lại ríu rít
Đón anh chiến sĩ về thăm buôn làng, núi đồi
Rượi cần lại mang thêm ra, rừng vàng rộng vui câu ca
Đêm liên hoan, Châu Pha như hoa xinh đẹp nụ cười sáng ngời
À thì ra Châu Pha đã để ý thương anh lính trận
Chiều nao qua buông, cùng sơn nữ duyên nồng thắm trao
Bà con thường trêu Châu Pha, niềm riêng thường hay dấu kín
Đang tải bình luận...



