

Bài hát “Nhớ thương ví dặm” của Vũ Quốc Nam là một khúc ca đậm đà bản sắc xứ Nghệ, chan chứa tình quê và lòng tri ân nguồn cội, nơi dân ca ví giặm hiện lên như dòng sữa tinh thần nuôi lớn bao thế hệ qua khoai sắn dưa cà, qua mồ hôi mặn chát và gió Lào bỏng cát, ca từ giàu hình ảnh gợi nhớ mẹ cha, sông Lam núi Hồng và những câu hò à ơi thấm sâu vào tâm hồn người con xa xứ, nỗi nhớ thương không chỉ là hoài niệm cá nhân mà còn là niềm tự hào về di sản quê hương được vinh danh và gìn giữ, để rồi giữa nhọc nhằn và xa cách, ví giặm vẫn ngân vang như sợi dây bền chặt nối người đi xa với đất mẹ, nâng bước con người trở về với yêu thương, cội nguồn và bản sắc không phai.
Bài hát “Nhớ thương ví dặm” của Vũ Quốc Nam là một khúc ca đậm đà bản sắc xứ Nghệ, chan chứa tình quê và lòng tri ân nguồn cội, nơi dân ca ví giặm hiện lên như dòng sữa tinh thần nuôi lớn bao thế hệ qua khoai sắn dưa cà, qua mồ hôi mặn chát và gió Lào bỏng cát, ca từ giàu hình ảnh gợi nhớ mẹ cha, sông Lam núi Hồng và những câu hò à ơi thấm sâu vào tâm hồn người con xa xứ, nỗi nhớ thương không chỉ là hoài niệm cá nhân mà còn là niềm tự hào về di sản quê hương được vinh danh và gìn giữ, để rồi giữa nhọc nhằn và xa cách, ví giặm vẫn ngân vang như sợi dây bền chặt nối người đi xa với đất mẹ, nâng bước con người trở về với yêu thương, cội nguồn và bản sắc không phai.
Ngâm thơ:
Quê hương nuôi con bằng Dân ca ví giặm
Giọt sữa chắt chiu khoai sắn dưa cà
Cho con lớn lên tháng ngày đằng đẵng
Quá nửa cuộc đời luôn nâng bước đi xa
Xứ Nghệ ơi, quê hương bao thương bao nhớ
Nơi có mẹ cha dưỡng dục sinh thành
Nơi sinh ra câu hò điệu ví
Sông Lam núi Hồng cảnh đẹp như tranh
Con chưa về để giặm thương giặm nhớ
Để ví đò đưa trên sông nước bồi hồi
Giọt mồ hôi ướt vai chát mặn
Vất vả nhọc nhằn vẫn câu hát ngân nga
Có phải quê nghèo gừng cay muối mặn
Câu hát nằm nghiêng gió Lào bỏng cát
Bao thấm đẫm hồn thiêng sông núi
Nên ví giặm rồi càng hiểu tấm lòng nhau
Ở nơi xa chưa kịp về xứ Nghệ
Nơi quê nhà vinh danh ví giặm
Nghe tiếng à ơi như lời mẹ hát
Đang tải bình luận...



