
Karaoke Nhớ mẹ lý mồ côi & Sáng tác Trương Quang Tuấn
Tác giả: Trương Quang Tuấn
Thể hiện: Cẩm ly
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Nhớ mẹ lý mồ côi" của nhạc sĩ Trương Quang Tuấn là một bản dân ca buồn đến nao lòng về thân phận bất hạnh của một đứa trẻ mồ côi. Nỗi đau bắt đầu khi người mẹ qua đời lúc con còn trong nôi, còn người cha lại nhẫn tâm bỏ rơi đứa con thơ dại để đi theo hạnh phúc riêng. Dù may mắn được cậu cưu mang nhưng định mệnh nghiệt ngã đã cướp mất người thân duy nhất khi cậu qua đời, khiến đứa cháu bị mợ đem cho người lạ. Trải qua những ngày tháng âm thầm khôn lớn và lay lất giữa chợ đời, cô con gái vẫn luôn giữ trọn đạo hiếu và nỗi nhớ thương vô hạn dành cho mẹ. Mỗi năm đến ngày giỗ, trong làn khói hương nghi ngút bên mộ phần, cô lại nghẹn ngào gọi tên mẹ giữa nỗi cô đơn cùng cực. Hình bóng cha nơi phương xa hoàn toàn bặt vô âm tín, để mặc con gái đối diện với sự tủi thân và những giọt nước mắt lăn dài. Tiếng gió thổi bên sông như hòa cùng tiếng khóc nức nở, gợi lên hình ảnh người mẹ quá cố trở về trong hình hài sương khói để an ủi con. Bài hát là tiếng lòng xót xa cho những kiếp người nhỏ bé bị dòng đời xô đẩy, phải chịu cảnh khát sữa bú tay và cô quạnh từ lúc mới chào đời. Qua giai điệu da diết, tác phẩm khơi gợi lòng trắc ẩn sâu sắc và sự thấu cảm của người nghe đối với nỗi đau của những trẻ em mồ côi. Kết thúc bài hát là dư âm buồn thương về một cuộc đời hẩm hiu nhưng vẫn luôn chan chứa tình yêu thương và khát vọng về một mái ấm gia đình. Tác phẩm đã khắc họa thành công một bức tranh đời thực đầy bi thương, nhắc nhở chúng ta về giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử và sự bao dung trong cuộc sống.
Bài hát "Nhớ mẹ lý mồ côi" của nhạc sĩ Trương Quang Tuấn là một bản dân ca buồn đến nao lòng về thân phận bất hạnh của một đứa trẻ mồ côi. Nỗi đau bắt đầu khi người mẹ qua đời lúc con còn trong nôi, còn người cha lại nhẫn tâm bỏ rơi đứa con thơ dại để đi theo hạnh phúc riêng. Dù may mắn được cậu cưu mang nhưng định mệnh nghiệt ngã đã cướp mất người thân duy nhất khi cậu qua đời, khiến đứa cháu bị mợ đem cho người lạ. Trải qua những ngày tháng âm thầm khôn lớn và lay lất giữa chợ đời, cô con gái vẫn luôn giữ trọn đạo hiếu và nỗi nhớ thương vô hạn dành cho mẹ. Mỗi năm đến ngày giỗ, trong làn khói hương nghi ngút bên mộ phần, cô lại nghẹn ngào gọi tên mẹ giữa nỗi cô đơn cùng cực. Hình bóng cha nơi phương xa hoàn toàn bặt vô âm tín, để mặc con gái đối diện với sự tủi thân và những giọt nước mắt lăn dài. Tiếng gió thổi bên sông như hòa cùng tiếng khóc nức nở, gợi lên hình ảnh người mẹ quá cố trở về trong hình hài sương khói để an ủi con. Bài hát là tiếng lòng xót xa cho những kiếp người nhỏ bé bị dòng đời xô đẩy, phải chịu cảnh khát sữa bú tay và cô quạnh từ lúc mới chào đời. Qua giai điệu da diết, tác phẩm khơi gợi lòng trắc ẩn sâu sắc và sự thấu cảm của người nghe đối với nỗi đau của những trẻ em mồ côi. Kết thúc bài hát là dư âm buồn thương về một cuộc đời hẩm hiu nhưng vẫn luôn chan chứa tình yêu thương và khát vọng về một mái ấm gia đình. Tác phẩm đã khắc họa thành công một bức tranh đời thực đầy bi thương, nhắc nhở chúng ta về giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử và sự bao dung trong cuộc sống.
LỜI BÀI HÁT
Mẹ qua đời khi con còn trong nôi
Cha bỏ con bơ vơ đi theo người
Cậu mang về cưu mang vì thương cháu
Khát sữa bú tay mồ côi lúc chào đời.
Cậu qua đời khi con vừa thôi nôi
Sao nhẫn tâm mợ đem con đi cho người
Ngày qua ngày con âm thầm khôn lớn
Hẩm hiu một mình lay lất giữa chợ đời.
Phương xa cha nào có hay
Mà chiều nay con giỗ mẹ nơi này
Sáo bay tìm bầy khói hương mộ phần nghi ngút
Mỗi năm một lần con gái nhớ mẹ về đây.
Phương xa cha nào có hay
Mà chiều nay con giỗ mẹ nơi này
Ngỡ như mẹ về với con hình hài sương khói
Gió thổi bên sông lòng con nức nở nghẹn ngào
Tủi thân con khóc nhớ mẹ lý mồ côi.