

Bài hát "Nhớ Kỷ Niệm Xưa" của Vũ Vĩnh Phúc là một bản tình ca hoài niệm đầy chất thơ về một cuộc tình đẹp đã lùi xa vào quá khứ. Trong khung cảnh chiều tà khi ánh dương tàn và mây tím giăng sầu, nhân vật chính bồi hồi nhớ về những giây phút ngọt ngào bên người thương. Kỷ niệm hiện về rõ nét với hình ảnh nắm tay nhau trao nụ hôn đầu dưới ánh trăng vàng len lỏi qua khóm cây và vườn khuya lung linh ánh sao. Người con gái với đôi mắt nai mơ và đôi má hồng ngây thơ từng là cả thế giới khiến trái tim chàng trai trở nên dại khờ, say đắm. Tình yêu thuở ấy được ví như ánh trăng thơ, như sóng vỗ bờ và đôi cánh chim câu quấn quýt bên nhau đầy nhiệm mầu. Tuy nhiên, hiện tại nghiệt ngã khi cả hai đã chia đôi ngả, cách xa muôn trùng mà không biết người cũ giờ đang ở nơi phương nao. Thời gian trôi mau như áng mây bay, chỉ còn lại sự xót xa và nỗi đau khi đối diện với thực tại hiu hắt, khóe mi đọng sương. Tiếng gió trên ngàn và khóm liễu la đà như càng làm đậm thêm sự cô đơn của người ở lại trong niềm thương nhớ khôn nguôi. Bài hát là sự giao thoa tuyệt đẹp giữa cảnh sắc thiên nhiên lãng mạn và tâm trạng buồn thương, luyến tiếc cho những ngày tháng cũ. Toàn bộ tác phẩm khép lại với tiếng thở dài cho một mối duyên dở dang nhưng vẫn luôn hiện hữu trong miền ký ức sâu thẳm.
Bài hát "Nhớ Kỷ Niệm Xưa" của Vũ Vĩnh Phúc là một bản tình ca hoài niệm đầy chất thơ về một cuộc tình đẹp đã lùi xa vào quá khứ. Trong khung cảnh chiều tà khi ánh dương tàn và mây tím giăng sầu, nhân vật chính bồi hồi nhớ về những giây phút ngọt ngào bên người thương. Kỷ niệm hiện về rõ nét với hình ảnh nắm tay nhau trao nụ hôn đầu dưới ánh trăng vàng len lỏi qua khóm cây và vườn khuya lung linh ánh sao. Người con gái với đôi mắt nai mơ và đôi má hồng ngây thơ từng là cả thế giới khiến trái tim chàng trai trở nên dại khờ, say đắm. Tình yêu thuở ấy được ví như ánh trăng thơ, như sóng vỗ bờ và đôi cánh chim câu quấn quýt bên nhau đầy nhiệm mầu. Tuy nhiên, hiện tại nghiệt ngã khi cả hai đã chia đôi ngả, cách xa muôn trùng mà không biết người cũ giờ đang ở nơi phương nao. Thời gian trôi mau như áng mây bay, chỉ còn lại sự xót xa và nỗi đau khi đối diện với thực tại hiu hắt, khóe mi đọng sương. Tiếng gió trên ngàn và khóm liễu la đà như càng làm đậm thêm sự cô đơn của người ở lại trong niềm thương nhớ khôn nguôi. Bài hát là sự giao thoa tuyệt đẹp giữa cảnh sắc thiên nhiên lãng mạn và tâm trạng buồn thương, luyến tiếc cho những ngày tháng cũ. Toàn bộ tác phẩm khép lại với tiếng thở dài cho một mối duyên dở dang nhưng vẫn luôn hiện hữu trong miền ký ức sâu thẳm.
Khi ánh dương tàn vương lối đi, cỏ biếc xanh rì.
Đôi cánh chim ngàn về núi xa khuất trong màn sương.
Mây tím giăng sầu vương đó đây, đồi hoa ngát hương.
Trông ánh trăng vàng len khóm cây, tựa bóng người thương.
Chiều nao tay nắm tay nhau, môi thắm trao nhau nụ hôn đầu.
Vườn khuya, sao sáng lung linh, soi bóng đôi mình hồ thu gió ru.
Ngày xưa đôi mắt nai mơ, hồng má ngây thơ, tim tôi dại khờ
Giờ đây đôi ngã xa nhau, chẳng biết nơi đâu, nhớ kỷ niệm xưa…
Khi gió trên ngàn hiu hắt lay khóm liễu la đà.
Trăng sáng mơ màng hoa ngát hương, khóe mi đọng sương
Em ở nơi nào em có hay lòng tôi nhớ thương?
Mơ tháng năm ngày xưa có nhau xót xa niềm đau.
Thời gian nhu áng mây bay, môi mắt thơ ngây của hôm nào.
Tình yêu như ánh trăng thơ, như sóng vỗ bờ, đời bao ước mơ.
Đang tải bình luận...
Giờ đây đôi ngã xa nhau, chẳng biết nơi đâu, nhớ kỷ niệm xưa…



