

Tác giả: Trương Quang Tuấn; Thơ: Kim Tuấn
Thể hiện: Mộng Thi
"Nhớ em lý bông mai" của tác giả Trương Quang Tuấn, với phần thơ của Kim Tuấn, được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng ca của Mộng Thi. Bài hát như một bức tranh tươi sáng nhưng cũng đầy nỗi buồn, gợi nhớ về hình ảnh bông mai vàng, biểu tượng của tình yêu và sự chờ đợi. Những ca từ khắc khoải, từ "bông mai vàng thuở nàng còn trẻ" đến "bông mai ơi, hỡi bông mai vàng", không chỉ thể hiện nỗi nhớ nhung mà còn phản ánh tâm trạng của người ở lại, khi mùa xuân đến mà lòng vẫn trống trải. Thông điệp của bài hát chính là sự gắn bó với quê hương và tình yêu, dù khoảng cách có xa xôi, nhưng nỗi nhớ vẫn luôn hiện hữu. Cảm xúc thui thủi, đơn côi trong những ngày tết, cùng với hình ảnh ánh trăng và bông mai, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa sâu lắng, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng.
"Nhớ em lý bông mai" của tác giả Trương Quang Tuấn, với phần thơ của Kim Tuấn, được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng ca của Mộng Thi. Bài hát như một bức tranh tươi sáng nhưng cũng đầy nỗi buồn, gợi nhớ về hình ảnh bông mai vàng, biểu tượng của tình yêu và sự chờ đợi. Những ca từ khắc khoải, từ "bông mai vàng thuở nàng còn trẻ" đến "bông mai ơi, hỡi bông mai vàng", không chỉ thể hiện nỗi nhớ nhung mà còn phản ánh tâm trạng của người ở lại, khi mùa xuân đến mà lòng vẫn trống trải. Thông điệp của bài hát chính là sự gắn bó với quê hương và tình yêu, dù khoảng cách có xa xôi, nhưng nỗi nhớ vẫn luôn hiện hữu. Cảm xúc thui thủi, đơn côi trong những ngày tết, cùng với hình ảnh ánh trăng và bông mai, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa sâu lắng, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng.
1. Bông mai vàng thuở nàng còn trẻ
Trên lối đi về lắm kẻ đợi mong
Bây giờ tình đã sang sông
Anh trèo cây khế, ngó mong đất á trời.
2. Bông mai vàng tiễn chàng xa xứ
Em ở quê nhà em cứ đợi trông
Mai vàng nở rộ mùa bông
Anh xa mà chẳng trong mong ngày về.
ĐK: Bông mai ơi, hỡi bông mai vàng
Giờ chàng vẫn xa mùa xuân tết đến
Cho cõi lòng ta, thui thủi mình ên
Con trăng thề, con trăng não nề
Ơi lý xàng xê, ai về trăng sáng
Quê nhà chỉ có, mình ta nhớ chàng.
* Bớ anh ơi, sao chẳng nói một lời
Bớ anh ơi, sao chẳng nói một lời
Bớ anh ơi, sao chẳng nói một lời
Đang tải bình luận...



