

“Người đi xa mãi” của Việt Anh là một ca khúc trữ tình buồn da diết, kể về khoảnh khắc chấp nhận chia lìa khi tình yêu dần nhạt phai dù kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn, nơi nỗi đau của người ở lại hiện lên qua hình ảnh sương sớm, gió thu và những đêm dài lạnh lẽo, bài hát chạm vào cảm giác mất mát rất thật của một trái tim từng yêu trọn vẹn nhưng đành học cách quên đi để bước tiếp, để lại dư âm xót xa về một mối tình đã trao cả đời nhưng chỉ còn là ký ức khi người kia mãi mãi rời xa.
“Người đi xa mãi” của Việt Anh là một ca khúc trữ tình buồn da diết, kể về khoảnh khắc chấp nhận chia lìa khi tình yêu dần nhạt phai dù kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn, nơi nỗi đau của người ở lại hiện lên qua hình ảnh sương sớm, gió thu và những đêm dài lạnh lẽo, bài hát chạm vào cảm giác mất mát rất thật của một trái tim từng yêu trọn vẹn nhưng đành học cách quên đi để bước tiếp, để lại dư âm xót xa về một mối tình đã trao cả đời nhưng chỉ còn là ký ức khi người kia mãi mãi rời xa.
1. Người yêu ơi sẽ đến lúc duyên tình ta chia đôi đường
Dù hôm nay ôm em trong vòng tay nhưng tim nào cũng nhạt phai
Bài ca ngày nào anh viết cho tình mình giờ đây lòng anh nát tan
Người ơi, cuộc tình anh đã trao về người là mãi mãi suốt đời ta.
ĐK: Người đi xa mãi, trọn đời chẳng đến bên tôi
Người đi xa mãi, sương sớm phai mờ dấu chân
Người như cơn gió trọn đời tìm chốn xa xôi
Từ nay tôi sẽ quên hết đi ngày tháng trôi.
(Này người yêu dấu, tình mình còn nhớ hay quên
Tình yêu nay đã như lá rơi chiều gió thu tràn về)
2. Nhẹ bàn chân em đưa anh đi về nơi nơi chân trời lắm buồn vui
Và từ đây trong con tim lạnh giá, anh mơ về bóng hình xưa
Ngày qua chỉ còn đêm với đêm lạnh lùng và nhớ người không nhớ ta
Bài ca chợt rung trên nép môi ngại ngùng chờ mơ đến em về bên
Đang tải bình luận...



