

“Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên” của Phạm Duy là một ca khúc nhạc xưa mang chiều sâu triết lý và cảm xúc hoài niệm rất đặc trưng, ví cuộc tình đã qua như dòng sông nhỏ trôi miết theo năm tháng để lại trong lòng người ở lại những dư âm không thể xóa nhòa, ca từ chậm rãi và giàu hình ảnh gợi nên sự vô thường của đời sống, nơi thời gian làm phai úa mọi thứ nhưng ký ức yêu thương thì vẫn âm thầm chảy trong tim, để rồi dù năm tháng xa cách, dù trăm năm lỗi hẹn, tình yêu ấy vẫn tồn tại như một lời tri ân lặng lẽ dành cho đời, cho người và cho chính những rung động đã từng làm trái tim sống trọn vẹn.
“Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên” của Phạm Duy là một ca khúc nhạc xưa mang chiều sâu triết lý và cảm xúc hoài niệm rất đặc trưng, ví cuộc tình đã qua như dòng sông nhỏ trôi miết theo năm tháng để lại trong lòng người ở lại những dư âm không thể xóa nhòa, ca từ chậm rãi và giàu hình ảnh gợi nên sự vô thường của đời sống, nơi thời gian làm phai úa mọi thứ nhưng ký ức yêu thương thì vẫn âm thầm chảy trong tim, để rồi dù năm tháng xa cách, dù trăm năm lỗi hẹn, tình yêu ấy vẫn tồn tại như một lời tri ân lặng lẽ dành cho đời, cho người và cho chính những rung động đã từng làm trái tim sống trọn vẹn.
1. Như một dòng sông nhỏ, cuộc tình đã ra đi
Ra đi cùng năm tháng, ra đi tít muôn trùng
Ôi cuộc tình thơ mộng, chỉ còn thoáng dư âm
Năm năm rồi không gặp, mười năm mất nhau không
Có mất nhau không?
ĐK: Thời gian là lệ úa, nhỏ xuống tình không tên
Hỡi người miền xa lắc, người còn nhớ hay quên
Làm sao mà quên được, ánh mắt với nụ cười
Đêm tình nhân huyễn mộng, tạ ơn người gối chăn
Nhớ xin tạ ơn đời, nghe không!.
2. Như từng giọt máu nhỏ, trở về trái tim khô
Con sông đời trăm hướng, đưa nhau tới vô thường
Ra nghìn trùng nước hẹn, tìm lại mối tơ duyên
Năm năm rồi không gặp, mười năm vẫn chưa quên
Vẫn nhớ, chưa quên
* Trăm năm dù lỗi hẹn, nghìn năm vẫn không quên
Vẫn nhớ y nguyên
Đang tải bình luận...



