Yokara Logo

Yokara
Hát karaoke hoàn toàn miễn phí

Tải app
Ngày Đá Đơm Bông
00:00

Karaoke Ngày Đá Đơm Bông & Sáng tác Nhật Ngân

Tác giả: Nhật Ngân

Thể hiện: Mai Thiên Vân

THÔNG TIN

Thể loại:Dân ca
Nhịp:4/4
Tempo:109

GIỚI THIỆU

Bài hát Ngày Đá Đơm Bông của tác giả Nhật Ngân mang đậm tính chất lãng mạn và hoài niệm về quê hương, về những hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong cuộc sống làng quê. Lời bài hát khắc họa cảnh vật thiên nhiên tươi đẹp và những kỷ niệm xưa cũ, như một bản tình ca dịu dàng về tình yêu quê hương. Những câu như Con đường nào, con đường nào dẫn đến một dòng sông hay Con đường nào, con đường nào dẫn đến một miền quê thể hiện sự tìm kiếm, sự quay về với những giá trị cội nguồn, là những dấu tích của ký ức và tình yêu thương. Hình ảnh con đò, câu hò theo nước trôi xuôi và miền quê trời năm ấy mang lại cảm giác bình yên, gắn bó với mảnh đất cội nguồn, nơi mà con người và thiên nhiên hòa quyện. Đặc biệt, những câu như Mưa đã về, mưa đã về cho đá đơm bông và Mưa về cho lúa trổ bông gợi lên hình ảnh sự đổi thay của thiên nhiên, mang lại sự sống và hy vọng. Những hình ảnh này không chỉ nói về sự phát triển của đất đai mà còn ẩn chứa thông điệp về sự sinh sôi, sự phát triển của tình cảm, của tình yêu và cuộc sống. Bài hát cũng chứa đựng những hình ảnh thân thương như mẹ đứng cười, tre cuối làng, hay bầy chim sáo, tạo nên một không gian đậm chất quê hương, một cảm giác bình dị nhưng đầy tình cảm. Ngày Đá Đơm Bông là bài hát mộc mạc, nhưng lại rất sâu sắc trong việc thể hiện sự gắn bó, tình yêu quê hương và cuộc sống giản dị mà đầy ắp yêu thương.

LỜI BÀI HÁT

Buổi tối ngủ trên đồi hỏi hòn đá nhỏ

Con đường nào, con đường nào dẫn đến một dòng sông

Một dòng sông mà em vẫn thường ra ngồi giặt áo

Và con đò, và câu hò theo nước trôi xuôi.

Buổi sáng ngồi trên rừng hỏi ngàn lá đổ

Con đường nào, con đường nào dẫn đến một miền quê

Một miền quê trời năm ấy ruộng khô cằn sỏi đá

nay mưa về, nay mưa về cho lúa trổ bông.

Ơ hơ hơ quê mình giờ đây

Con sông xưa thuyền có xuôi ngược

Ơ hơ hớ kẽo kẹt võng đưa ơ hờ hờ...

Tiếng ru ngọt môi.

Thường những buổi trưa buồn hỏi mình khe khẽ

Con đường này, con đường này dẫn đến cõi tình thương

nhìn ra thấy mẹ đang đứng cười rung làn tóc trắng

Tre cuối làng, cầu sau vườn theo gió đong đưa.

Buổi sáng hỏi mây trời đi hoài có rõ

Con đường này, con đường này mỗi bước tới quê hương

nhìn ra thấy bầy chim sáo rủ nhau về xây tổ

Mưa đã về, mưa đã về cho đá đơm bông.