

"Ngẫm" của Dương Minh Đức là một tác phẩm mang đậm sắc thái trầm tư, phản ánh những suy tư sâu lắng về cuộc sống và tình người. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh những giấc mơ tan vỡ, những nỗi đau và sự cô đơn mà mỗi người đều có thể trải qua. Những hình ảnh như "ngọn đèn đường hiu hắt" hay "đường về còn xa quá" không chỉ đơn thuần là mô tả một không gian vật lý mà còn là biểu tượng cho những khoảng cách tâm hồn, những nỗi niềm chưa được sẻ chia. Cảm xúc trong bài hát lấp đầy bởi sự bâng khuâng, nuối tiếc và cả những kỷ niệm ngọt ngào lẫn đắng cay, khiến người nghe dễ dàng đồng cảm và tự vấn về hành trình của chính mình. Thông điệp mà "Ngẫm" gửi gắm là sự trân trọng những khoảnh khắc, dù là nhỏ bé, trong cuộc sống, và khuyến khích mỗi người hãy tìm về những giá trị tinh thần, những mối liên kết với nhau, dù đôi khi chúng ta cảm thấy lạc lõng và xa cách.
"Ngẫm" của Dương Minh Đức là một tác phẩm mang đậm sắc thái trầm tư, phản ánh những suy tư sâu lắng về cuộc sống và tình người. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh những giấc mơ tan vỡ, những nỗi đau và sự cô đơn mà mỗi người đều có thể trải qua. Những hình ảnh như "ngọn đèn đường hiu hắt" hay "đường về còn xa quá" không chỉ đơn thuần là mô tả một không gian vật lý mà còn là biểu tượng cho những khoảng cách tâm hồn, những nỗi niềm chưa được sẻ chia. Cảm xúc trong bài hát lấp đầy bởi sự bâng khuâng, nuối tiếc và cả những kỷ niệm ngọt ngào lẫn đắng cay, khiến người nghe dễ dàng đồng cảm và tự vấn về hành trình của chính mình. Thông điệp mà "Ngẫm" gửi gắm là sự trân trọng những khoảnh khắc, dù là nhỏ bé, trong cuộc sống, và khuyến khích mỗi người hãy tìm về những giá trị tinh thần, những mối liên kết với nhau, dù đôi khi chúng ta cảm thấy lạc lõng và xa cách.
intro:
Có bao giờ giấc mơ đầu vỡ tan theo niềm đau
Giữa thăng trầm bàn tay nắm thật chặt có khi nào buông
Ngược xuôi cuối trời, bờ vai rã rời, bàn chân quên lối có đi tìm nhau
Bâng khuâng những câu chuyện dài, ánh mắt ai ngây dại mong chờ mãi
Đường về còn xa quá, ngọn đèn đường hiu hắt
Soi dấu chân qua nghiêng ngả thật thà
Gượng cười điều chưa nói ngập ngừng vừa đánh rơi đâu đó vu vơ đôi lời
Đường về còn xa quá vì lòng người xa quá
Ưu tư chật chội những nếp nhăn
Đường về còn xa quá vì lòng người xa quá
Con tim lạc nhịp lặng thinh một mình
Những gam màu thuở ban đầu lãng quên chưa gọi tên
Tiếng bông đùa lặng yên giữa vội vàng ngỡ như gần bên
Nghìn năm gói lại buồn vui kéo dài, vòng quay đong đếm thấy thương mình thêm
Mong manh những khuôn mặt người đánh cắp trong vô định đang bật khóc
Đang tải bình luận...
Đường về còn xa quá, ngọn đèn đường hiu hắt
Soi dấu chân qua nghiêng ngả thật thà
Gượng cười điều chưa nói ngập ngừng vừa đánh rơi đâu đó vu vơ đôi lời
Đường về còn xa quá vì lòng người xa quá
Ưu tư chật chội những nếp nhăn
Đường về còn xa quá vì lòng người xa quá
Con tim lạc nhịp lặng thinh một mình



