

“Nếu ta đừng quen nhau” của Huỳnh Anh là một ca khúc trữ tình nhạc xưa thấm đẫm nỗi hoài niệm, kể về một mối duyên từng rất đẹp nhưng để lại nhiều tiếc nuối, nơi những khoảnh khắc ban đầu trong nắng hoa, ánh mắt và lời thầm hẹn dần trở thành ký ức xa mờ giữa mưa khuya, trăng ngà và lối cũ cô liêu, bài hát gợi lên tâm trạng bâng khuâng của người ở lại khi nhận ra rằng chính cuộc gặp gỡ năm nào đã nhuốm màu u sầu cho đời mình, để rồi khẽ ước nếu chưa từng quen nhau thì có lẽ thời gian đã trôi nhẹ hơn, nỗi đau phai nhanh hơn, và kỷ niệm chỉ còn là áng mây chiều lặng lẽ mang theo một mối tình đẹp nhưng dang dở.
“Nếu ta đừng quen nhau” của Huỳnh Anh là một ca khúc trữ tình nhạc xưa thấm đẫm nỗi hoài niệm, kể về một mối duyên từng rất đẹp nhưng để lại nhiều tiếc nuối, nơi những khoảnh khắc ban đầu trong nắng hoa, ánh mắt và lời thầm hẹn dần trở thành ký ức xa mờ giữa mưa khuya, trăng ngà và lối cũ cô liêu, bài hát gợi lên tâm trạng bâng khuâng của người ở lại khi nhận ra rằng chính cuộc gặp gỡ năm nào đã nhuốm màu u sầu cho đời mình, để rồi khẽ ước nếu chưa từng quen nhau thì có lẽ thời gian đã trôi nhẹ hơn, nỗi đau phai nhanh hơn, và kỷ niệm chỉ còn là áng mây chiều lặng lẽ mang theo một mối tình đẹp nhưng dang dở.
1. Nếu ta đừng quen nhau một chiều hoa nắng tươi màu
Tình cờ giây phút ban đầu gặp nhau không nói nên câu.
Mắt anh thầm lặng nói duyên kiếp một lời thôi
Giờ còn ghi nhớ mãi ngày ấy quá xa mờ.
2. Mưa khuya buồn lê thê điều hiu giăng khắp lối về
Còn ai đếm bước âm thầm tìm trong ngõ vắng cô liêu
Giữa đêm tàn lạnh giá mơ bóng bao ngày qua
Một ngày nên duyên mới duyên kiếp dễ nào phai
ĐK: Mùa thương ngày cũ ước mộng dệt thành thơ
Dìu bước dưới trăng ngà ta có nhau
Nhưng giây phút mong manh ấy
Nhắc thêm buồn lòng mà thôi
Chiều còn nhạt thời gian vào quên lãng.
3. Nếu ta đừng quen nhau thì đời chưa vướng u sầu
Ngày xanh chưa nhuốm thương đau màu hoa chưa úa phai mau
Nắng lên rồi đẹp lối thương nhớ rồi dần vơi
Chuyện ngày xưa xin gửi theo áng mây chiều trôi.
Đang tải bình luận...




