

“Neo đậu bến quê” là ca khúc đậm chất dân gian đương đại của An Thuyên, như một dòng hồi ức lặng lẽ đưa người nghe trở về miền quê xứ Nghệ với con đò, bến nước, sông Lam và tiếng hát đò đưa thấm đẫm tình người, ca từ mộc mạc mà sâu nặng khắc họa hành trình của một người đi xa bốn phương trời rồi chợt nhận ra nơi neo đậu bền lâu nhất chính là quê hương và tuổi thơ, nơi có mẹ ru, có vầng trăng non, có dòng sông đục trong vẫn chảy như nghĩa tình không cạn, bài hát không chỉ gợi nỗi nhớ da diết mà còn gửi gắm giá trị tinh thần thiêng liêng về cội nguồn, về bản sắc và điểm tựa tâm hồn, nơi con người dù đi bao xa cuối cùng cũng mong được neo lại để tìm thấy chính mình.
“Neo đậu bến quê” là ca khúc đậm chất dân gian đương đại của An Thuyên, như một dòng hồi ức lặng lẽ đưa người nghe trở về miền quê xứ Nghệ với con đò, bến nước, sông Lam và tiếng hát đò đưa thấm đẫm tình người, ca từ mộc mạc mà sâu nặng khắc họa hành trình của một người đi xa bốn phương trời rồi chợt nhận ra nơi neo đậu bền lâu nhất chính là quê hương và tuổi thơ, nơi có mẹ ru, có vầng trăng non, có dòng sông đục trong vẫn chảy như nghĩa tình không cạn, bài hát không chỉ gợi nỗi nhớ da diết mà còn gửi gắm giá trị tinh thần thiêng liêng về cội nguồn, về bản sắc và điểm tựa tâm hồn, nơi con người dù đi bao xa cuối cùng cũng mong được neo lại để tìm thấy chính mình.
Soạn theo phần trình bày của ca sĩ Quang Lê
Câu đò đưa thầm gọi, tôi ghé về tuổi thơ
Người xưa đâu xa vắng, ai đưa tôi qua đò
Ngô mướt dài bãi quê, gió chiều chiều dịu mát
Đàn trâu chậm ngoài đê, vẫn đi về lối cũ
Xuống đò một mình tôi, với dòng sông tuổi thơ
Và một giọng đò đưa, vẫn neo đậu bến xưa
Lang thang đi bốn phương trời, nay về sông quê tắm mát
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Đục trong, đục trong nhục vinh hỡi người
Câu đò đưa thầm gọi, tôi ghé về tuổi thơ
Vầng trăng non ngơ ngác, theo tôi đi chân trần
Cây đến thì trổ hoa, chuyến đò đầy rời bến
Em hát rằng đến duyên, em lấy chồng năm ấy
Hát lại giọng đò đưa, như mẹ ru hồn tôi
Điệu buồn và điệu thương, sao cháy lòng đến thế
Sông Lam biết khi mô cho cạn, như tình quê hương trong tôi
Đang tải bình luận...
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Người ơi, đục trong câu hát chạnh lòng
Hát lại giọng đò đưa, như mẹ ru hồn tôi
Điệu buồn và điệu thương, sao cháy lòng đến thế
Sông Lam biết khi mô cho cạn, như tình quê hương trong tôi
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Người ơi, đục trong câu hát chạnh lòng
Người về neo đậu bến nao
Hồn tôi bên quê neo đậu người ơi





Quang Lê, Châu Ngọc Hà, Quang Lê - Châu Ngọc Hà
Đừng Phụ Lòng Nhau của Đài Phương Trang là một ca khúc trữ tình mộc mạc và chân thành, xoay quanh lời hứa thủy chung của đôi lứa giữa những lo âu rất đời về đổi thay và phận nghèo, ca từ giản dị gợi lên nỗi sợ bị phụ lòng nhưng đồng thời cũng là khát khao được tin tưởng và nương tựa vào nhau trước dòng chảy vô thường của cuộc sống, hình ảnh trầu cau, lời mẹ dặn và ước mơ ngày đẹp đôi làm nổi bật giá trị truyền thống của tình yêu gắn với gia đình và đạo nghĩa, bài hát gửi gắm thông điệp ấm áp rằng khi hai trái tim đã trao trọn niềm tin, thì thời gian, hoàn cảnh hay nghèo khó cũng không thể làm phai nhạt một tình yêu chân thật và bền bỉ.