
Karaoke Một Dại Khờ Một Tôi & Sáng tác Phú Quang
Tác giả: Phú Quang
Thể hiện: Thu Phương
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Một Dại Khờ Một Tôi" là một tác phẩm âm nhạc đầy tính tự sự và đậm chất triết lý nhân sinh của cố nhạc sĩ Phú Quang dựa trên ý thơ của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Ca khúc mở đầu bằng lời đề nghị chia sẻ đầy chân thành khi nhân vật trữ tình muốn gửi trao toàn bộ những đắng cay vui buồn và cả sự xanh tươi của cuộc đời mình cho đối phương. Hình ảnh cây si và cây bồ đề xuất hiện như những biểu tượng của sự si mê xen lẫn sự giác ngộ trong một kiếp người đầy biến động. Tác giả sử dụng hình ảnh trời chang chang nắng và sự héo khô để diễn tả nỗi cô đơn tận cùng khi những đam mê cũ đã dần tan biến theo thời gian. Sự dại khờ được nhắc đến không phải là sự khờ dại tầm thường mà là thái độ sống hết mình với tình yêu và nghệ thuật cho đến hơi thở cuối cùng. Hình ảnh bông hoa nhỏ lặng rơi làm ướt cả cuộc đời ở cuối bài hát tạo nên một điểm nhấn đầy ám ảnh về sự mong manh của kiếp người giữa đất trời bao la. Giai điệu đặc trưng của Phú Quang vừa sang trọng vừa da diết đã nâng tầm những lời thơ đầy tính tự lãng mạn thành một bản tình ca không tuổi. Bài hát không chỉ là lời tâm tình của một cá nhân mà còn là sự đồng cảm sâu sắc với những tâm hồn luôn khao khát được thấu hiểu và sẻ chia. Qua đó người nghe cảm nhận được một cái tôi nghệ sĩ vừa kiêu hãnh vừa khiêm nhường khi đứng trước ngưỡng cửa của những hoài niệm cũ. Tác phẩm này mãi là một nốt trầm mặc sâu lắng trong kho tàng âm nhạc Việt Nam gắn liền với những tâm tư về cuộc đời và tình yêu bền bỉ.
"Một Dại Khờ Một Tôi" là một tác phẩm âm nhạc đầy tính tự sự và đậm chất triết lý nhân sinh của cố nhạc sĩ Phú Quang dựa trên ý thơ của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Ca khúc mở đầu bằng lời đề nghị chia sẻ đầy chân thành khi nhân vật trữ tình muốn gửi trao toàn bộ những đắng cay vui buồn và cả sự xanh tươi của cuộc đời mình cho đối phương. Hình ảnh cây si và cây bồ đề xuất hiện như những biểu tượng của sự si mê xen lẫn sự giác ngộ trong một kiếp người đầy biến động. Tác giả sử dụng hình ảnh trời chang chang nắng và sự héo khô để diễn tả nỗi cô đơn tận cùng khi những đam mê cũ đã dần tan biến theo thời gian. Sự dại khờ được nhắc đến không phải là sự khờ dại tầm thường mà là thái độ sống hết mình với tình yêu và nghệ thuật cho đến hơi thở cuối cùng. Hình ảnh bông hoa nhỏ lặng rơi làm ướt cả cuộc đời ở cuối bài hát tạo nên một điểm nhấn đầy ám ảnh về sự mong manh của kiếp người giữa đất trời bao la. Giai điệu đặc trưng của Phú Quang vừa sang trọng vừa da diết đã nâng tầm những lời thơ đầy tính tự lãng mạn thành một bản tình ca không tuổi. Bài hát không chỉ là lời tâm tình của một cá nhân mà còn là sự đồng cảm sâu sắc với những tâm hồn luôn khao khát được thấu hiểu và sẻ chia. Qua đó người nghe cảm nhận được một cái tôi nghệ sĩ vừa kiêu hãnh vừa khiêm nhường khi đứng trước ngưỡng cửa của những hoài niệm cũ. Tác phẩm này mãi là một nốt trầm mặc sâu lắng trong kho tàng âm nhạc Việt Nam gắn liền với những tâm tư về cuộc đời và tình yêu bền bỉ.
LỜI BÀI HÁT
Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng một niềm vui một buồn
Chia cho em một đời xanh
Một cây si với một cây bồ đề.
Tôi còn đâu còn đâu đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô
Chia cho em một đời thơ
Một đam mê một dại khờ một tôi
* Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ, lặng rơi ướt đời