
Tác giả: The Animals; Lời Việt: Nguyễn Hoàng Đô
Thể hiện:
"Mơ về căn nhà xưa" là một tác phẩm đầy cảm xúc của nhóm nhạc The Animals, được chuyển thể sang lời Việt bởi Nguyễn Hoàng Đô và thể hiện bởi ca sĩ Triệu Lộc. Bài hát gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ nơi quê nhà, nơi mà mỗi góc nhỏ đều mang theo những ký ức ngọt ngào và bình yên. Ca từ của bài hát khắc họa hình ảnh người mẹ tảo tần bên ánh đèn khuya, hay nỗi nhớ thương về người cha đã ra đi từ khi còn nhỏ, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động về tình yêu quê hương và gia đình. Cảm xúc trong từng câu chữ như một dòng sông chảy mãi, mang theo nỗi buồn nhưng cũng đầy trân trọng về những gì đã qua. Thông điệp của bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ quê hương mà còn là sự khát khao trở về, tìm lại những điều giản dị mà thiêng liêng. "Mơ về căn nhà xưa" chính là tiếng lòng của những người đã rời xa quê, nhưng luôn mang trong mình hình bóng của nơi chôn rau cắt rốn, nơi mà dù có đi đâu, trái tim vẫn hướng về.
"Mơ về căn nhà xưa" là một tác phẩm đầy cảm xúc của nhóm nhạc The Animals, được chuyển thể sang lời Việt bởi Nguyễn Hoàng Đô và thể hiện bởi ca sĩ Triệu Lộc. Bài hát gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ nơi quê nhà, nơi mà mỗi góc nhỏ đều mang theo những ký ức ngọt ngào và bình yên. Ca từ của bài hát khắc họa hình ảnh người mẹ tảo tần bên ánh đèn khuya, hay nỗi nhớ thương về người cha đã ra đi từ khi còn nhỏ, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động về tình yêu quê hương và gia đình. Cảm xúc trong từng câu chữ như một dòng sông chảy mãi, mang theo nỗi buồn nhưng cũng đầy trân trọng về những gì đã qua. Thông điệp của bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ quê hương mà còn là sự khát khao trở về, tìm lại những điều giản dị mà thiêng liêng. "Mơ về căn nhà xưa" chính là tiếng lòng của những người đã rời xa quê, nhưng luôn mang trong mình hình bóng của nơi chôn rau cắt rốn, nơi mà dù có đi đâu, trái tim vẫn hướng về.
Một ngày chợt nhớ chốn quê nhà.
Nơi tôi sống qua tuổi thơ.
Có nắng chiều rơi dưới hiên nhà.
Ru lời bình yên có bao giờ tôi quên.
Me tôi sớm khuya ngồi chong đèn.
Khâu chiếc áo tôi sờn vai.
Cha tôi sớm xa làng quê.
Từ khi tôi đang còn ấu thơ.
Nhớ đến tháng năm tuổi thơ thật buồn.
Nhưng tôi chẳng bao giờ quên.
Nhớ mãi ánh trăng từng đêm ngủ yên.
Bên sông mơ màng cùng tôi.
Dẫu biết cách xa ngàn phương trời.
Nhưng tôi không bao giờ quên.
Nếu đến khi lìa xa người chẳng còn gì.
Đưa tôi về nơi quê nhà thân yêu.
Quê hương ơi cho tôi một nấm mồ.
Yên vui bên mái tranh xưa.
Đêm đêm có trăng cùng tôi chuyện trò.
Từ khi ta còn ấu thơ.
Ôi quê hương dấu yêu giờ đâu còn.
Đang tải bình luận...
Nhớ mãi ánh trăng vàng trên đồi.
Cùng tôi năm xưa biết đâu tìm người ơi.
Người ơi....!