

"Mơ ngày nên duyên" của tác giả Chính 93, được thể hiện bởi Trường Sơn và Kim Thư, là một bản ballad ngọt ngào, mang đậm tâm tư của chàng trai đang yêu. Ca từ của bài hát khắc họa hình ảnh một chàng trai luôn đứng chờ đợi người mình thương trên con đường quen thuộc, nhưng lại phải đối mặt với sự lạnh lùng từ cô gái, tạo nên một nỗi buồn man mác. Những khoảnh khắc ngập ngừng khi anh muốn thổ lộ tình cảm nhưng lại lo lắng về sự chấp thuận của cha cô gái đã thể hiện rõ ràng sự trăn trở trong tình yêu. Điệp khúc với hình ảnh "qua sông cần bắc cầu" không chỉ là một ẩn dụ cho những khó khăn trong việc chinh phục trái tim người đẹp mà còn nhấn mạnh quyết tâm và sự liều lĩnh của chàng trai, sẵn sàng vượt qua mọi trở ngại để có được hạnh phúc. Bài hát không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, mà còn là một thông điệp về sự kiên trì và hy vọng vào một ngày mai tươi sáng, nơi tình yêu sẽ được đền đáp.
"Mơ ngày nên duyên" của tác giả Chính 93, được thể hiện bởi Trường Sơn và Kim Thư, là một bản ballad ngọt ngào, mang đậm tâm tư của chàng trai đang yêu. Ca từ của bài hát khắc họa hình ảnh một chàng trai luôn đứng chờ đợi người mình thương trên con đường quen thuộc, nhưng lại phải đối mặt với sự lạnh lùng từ cô gái, tạo nên một nỗi buồn man mác. Những khoảnh khắc ngập ngừng khi anh muốn thổ lộ tình cảm nhưng lại lo lắng về sự chấp thuận của cha cô gái đã thể hiện rõ ràng sự trăn trở trong tình yêu. Điệp khúc với hình ảnh "qua sông cần bắc cầu" không chỉ là một ẩn dụ cho những khó khăn trong việc chinh phục trái tim người đẹp mà còn nhấn mạnh quyết tâm và sự liều lĩnh của chàng trai, sẵn sàng vượt qua mọi trở ngại để có được hạnh phúc. Bài hát không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, mà còn là một thông điệp về sự kiên trì và hy vọng vào một ngày mai tươi sáng, nơi tình yêu sẽ được đền đáp.
1. Chiều từng chiều trên lối em về anh thường đứng chờ
Đợi nhiều giờ đôi chân bước tới rồi lại bước lui
Vậy mà nàng sao nỡ thấy anh nhưng lại ngó lơ
Để anh buồn ngẩn ngơ đứng nhìn người dần khuất lối.
2. Rồi lại dạo mỗi tối anh thường bước vào ngang nhà
Đặng mà nhìn em thôi dẫu chỉ là một phút giây
Ngập ngừng bàn chân muốn ghé thăm tâm tình gởi trao
Thế nhưng lòng cứ lo cha em khó ổng hổng có cho.
ĐK:
Qua sông cần bắc cầu kiều thương em thì anh phải liều
Phải qua nhiều nhiều thật nhiều lòng cha mới xiêu
Hai chai rượu đế mỗi ngày lai rai gần xỉn mới tỏ bày
Để cha ừ cho sau này mình được nên duyên.
Đang tải bình luận...



