

“Mẹ quê” là ca khúc của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy, qua giọng hát đầy cảm xúc của Phương Thanh, gợi lên một bức tranh quê nghèo giản dị nhưng chất chứa nỗi nhớ thương sâu nặng về tình mẫu tử. Từ hình ảnh “mái tranh xưa”, “mẹ già”, “cánh tay gầy” và những cơn mưa lặng lẽ, bài hát khắc họa người mẹ quê tảo tần, cả đời âm thầm hy sinh, chờ đợi người con nơi miền xa trở về. Ca từ mang nỗi day dứt của một người con khi nhận ra giữa những khát vọng và hành trình mải miết ngoài cuộc đời, có những điều thân thương đã lặng lẽ trôi qua không thể tìm lại. Những tiếng lá rơi, mái hiên cũ, khói sương và bước chân trở về trong chiều mưa không chỉ là ký ức về một mái nhà, mà còn là biểu tượng của cội nguồn, của tình yêu thương luôn chờ đợi dù thời gian đã đổi thay. “Mẹ quê” đem đến cảm giác buồn man mác nhưng đầy nhân văn, nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình thân, quê hương và những yêu thương bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn mình.
“Mẹ quê” là ca khúc của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy, qua giọng hát đầy cảm xúc của Phương Thanh, gợi lên một bức tranh quê nghèo giản dị nhưng chất chứa nỗi nhớ thương sâu nặng về tình mẫu tử. Từ hình ảnh “mái tranh xưa”, “mẹ già”, “cánh tay gầy” và những cơn mưa lặng lẽ, bài hát khắc họa người mẹ quê tảo tần, cả đời âm thầm hy sinh, chờ đợi người con nơi miền xa trở về. Ca từ mang nỗi day dứt của một người con khi nhận ra giữa những khát vọng và hành trình mải miết ngoài cuộc đời, có những điều thân thương đã lặng lẽ trôi qua không thể tìm lại. Những tiếng lá rơi, mái hiên cũ, khói sương và bước chân trở về trong chiều mưa không chỉ là ký ức về một mái nhà, mà còn là biểu tượng của cội nguồn, của tình yêu thương luôn chờ đợi dù thời gian đã đổi thay. “Mẹ quê” đem đến cảm giác buồn man mác nhưng đầy nhân văn, nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình thân, quê hương và những yêu thương bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn mình.
Về đây lặng lẽ cô đơn đứng trong mưa
Nhớ thương về mái hiên nhà xưa
Nhớ nơi đây một thời lặng lẽ
Mái tranh xưa có người mẹ già
Ngày đêm nhớ con nơi miền xa.
Mẹ quê ngày đó lưng cong dưới mưa bay
Cánh tay gầy mỏng manh màu mây
Tiễn con đi mẹ về lặng lẽ lá khô rơi bên đời mẹ già
Từng đêm gió mưa như vô tình qua.
Còn đó mãi những tiếc nuối
Còn đó những tiếng lá rơi
Mái tranh xưa đôi lần con về.
Người níu ước muốn quá lớn
Lạc lối giữa những biển khơi
Chốn quê xưa mẹ chờ mong mãi.
Chiều nay lặng lẽ con nghe tiếng ru xưa
Bước chân về dưới hiên chiều mưa
Khói sương tan một ngày lặng lẽ
Mái tranh xưa không còn mẹ già
Còn đây bước con lang thang chiều mưa.
Đang tải bình luận...



