

“Lời Thương Chưa Ngỏ” của Hoài Nam là một ca khúc trữ tình mang đậm hơi thở quê nhà, nơi ca từ mộc mạc gợi lại con đường đá đỏ, bến đò, mái đình và những buổi tan trường mưa đổ để kể câu chuyện tình yêu thầm lặng chưa kịp ngỏ lời, qua đó khắc họa vẻ đẹp trong veo của tuổi trẻ nơi ngoại ô đang đổi thay, tình cảm chân phương gắn với nắng sương, luống cà hoa tím và ánh nhìn chờ đợi, mang đến cho người nghe cảm giác hoài niệm êm đềm cùng giá trị tinh thần của sự thủy chung, e ấp và những rung động đầu đời chưa nói thành lời nhưng còn vẹn nguyên theo năm tháng.
“Lời Thương Chưa Ngỏ” của Hoài Nam là một ca khúc trữ tình mang đậm hơi thở quê nhà, nơi ca từ mộc mạc gợi lại con đường đá đỏ, bến đò, mái đình và những buổi tan trường mưa đổ để kể câu chuyện tình yêu thầm lặng chưa kịp ngỏ lời, qua đó khắc họa vẻ đẹp trong veo của tuổi trẻ nơi ngoại ô đang đổi thay, tình cảm chân phương gắn với nắng sương, luống cà hoa tím và ánh nhìn chờ đợi, mang đến cho người nghe cảm giác hoài niệm êm đềm cùng giá trị tinh thần của sự thủy chung, e ấp và những rung động đầu đời chưa nói thành lời nhưng còn vẹn nguyên theo năm tháng.
1. Qua một bến đò có con đường đá đỏ ngõ về quê hương
Tuy không xa thành phố, nhưng thuộc vùng ngoại ô, ánh trăng thay đèn đường
Từ cánh đồng ruộng hoang, nay dựng ấp xây làng
Từ mái nhà đơn sơ, nay thành hai dãy phố
Chắc em còn nhớ, những buổi chiều xa xưa tan trường trời đổ mưa
ĐK: Kỷ niệm nào ngày xưa xin em ghi vào nhớ
Mái đình làng thân yêu trẻ thơ vui sớm chiều
Thương em một nắng hai sương, bên luống cà hoa tím
Anh hái cành hoa sim cài lên mái tóc mềm
2. Cũng một buổi chiều, cũng con đường đá đỏ chưa ngỏ lời yêu thương
Tuy anh chưa tỏ ý em giả đò ngoảnh đi bảo thôi đã muộn rồi
Đợi anh hờn anh dỗi, em nhìn anh mỉm cười
Mà đôi dòng lệ rơi, tuy tình chưa tỏ ý
Vẫn nghe từ đó, có anh và em đợi chờ ngày hợp duyên.
Đang tải bình luận...



Lâm Minh Thảo, Quang Lập, Lâm Minh Thảo - Quang Lập
“Thiệp Hồng Anh Viết Tên Em” của Song Ngọc và Hoài Linh là một bản nhạc xưa thấm đẫm chất trữ tình và hoài niệm, kể câu chuyện tình yêu mong manh nhưng sâu nặng giữa người lính nơi biên cương và người ở lại, qua những ca từ giàu hình ảnh như tờ giấy trắng, thiệp hồng, vầng trăng núi rừng và nhịp canh thay bằng tiếng súng, bài hát khắc họa nỗi nhớ âm thầm, sự chờ đợi bền bỉ và ước nguyện được gìn giữ ân tình giữa chiến tranh và xa cách, để rồi từ đó lan tỏa một giá trị tinh thần đẹp đẽ về lòng thủy chung, niềm tin yêu và khát vọng viết tiếp giấc mơ đôi lứa dù đời còn nhiều dở dang.