
Tác giả: Bảo Phúc; Lê Minh
Thể hiện:
"Lời ru của đất" là một tác phẩm của Bảo Phúc và Lê Minh, được thể hiện qua giọng ca ngọt ngào của Ngọc Châu, mang đến cho người nghe một bức tranh tươi đẹp về miền quê hương. Bài hát khắc họa hình ảnh những cánh đồng xanh mướt, dòng sông dài và tình yêu thương sâu sắc của đất mẹ dành cho những đứa con xa quê. Qua từng câu chữ, "Lời ru của đất" không chỉ gợi nhớ về quê hương mà còn thể hiện nỗi nhớ nhung, sự gắn bó và lòng tri ân đối với những gì đã nuôi dưỡng ta lớn khôn. Cảm xúc trong bài hát dâng trào với hình ảnh cây lúa đơm bông, gió đồng nhẹ ru, như lời nhắc nhở về nguồn cội và giá trị tinh thần của quê hương, nơi mà dù có đi đâu, lòng người vẫn luôn hướng về. Thông điệp của bài hát thật sâu sắc: dù cuộc sống có thay đổi, tình yêu quê hương và những kỷ niệm đẹp sẽ mãi mãi là hành trang theo ta trong suốt cuộc đời.
"Lời ru của đất" là một tác phẩm của Bảo Phúc và Lê Minh, được thể hiện qua giọng ca ngọt ngào của Ngọc Châu, mang đến cho người nghe một bức tranh tươi đẹp về miền quê hương. Bài hát khắc họa hình ảnh những cánh đồng xanh mướt, dòng sông dài và tình yêu thương sâu sắc của đất mẹ dành cho những đứa con xa quê. Qua từng câu chữ, "Lời ru của đất" không chỉ gợi nhớ về quê hương mà còn thể hiện nỗi nhớ nhung, sự gắn bó và lòng tri ân đối với những gì đã nuôi dưỡng ta lớn khôn. Cảm xúc trong bài hát dâng trào với hình ảnh cây lúa đơm bông, gió đồng nhẹ ru, như lời nhắc nhở về nguồn cội và giá trị tinh thần của quê hương, nơi mà dù có đi đâu, lòng người vẫn luôn hướng về. Thông điệp của bài hát thật sâu sắc: dù cuộc sống có thay đổi, tình yêu quê hương và những kỷ niệm đẹp sẽ mãi mãi là hành trang theo ta trong suốt cuộc đời.
1. Qua miền Hậu Giang ngất ngây bao ân tình
Tháp Mười đồng sâu nhớ thương con sông dài
Đất đượm phù sa cây lúa đã đơm bông
Thắm trên quê nhà ôm ấp bao thiết tha
2. Ai về miền Tây có nghe xôn xao lòng
Gió đồng nhẹ ru vấn vương khi quay về
Đất mẹ ngàn năm nuôi lớn các con thơ
Tiếng ru đất trời trong con gió hiền hòa
ĐK: Cây lúa nặng tình sâu
Đất đợi người mong nhắn ai về đây
Xin giữ trọn tình quê
Mấy dặm đường đê gió mưa không làm tái tê
Canh bông điên điển thơm lừng người ơi
Xa quê xa đất sao đành
Như lá trên cành rụng rơi về cuối trời
3. Cây cầu Kiệu xưa nắng mưa qua bao đời
Gió chiều nhẹ buông cánh hoa bay xa vời
Đất mẹ Cửu Long trông ngóng đứa con xa
Đất luôn chan hòa trong con gió hiền hòa
Đang tải bình luận...