

Tác giả: Đặng Thành Vinh; Thơ: Hà Mạnh Tử
Thể hiện: Huy Quân
"Lỡ chuyến đò duyên" của tác giả Đặng Thành Vinh, với phần thể hiện đầy cảm xúc của ca sĩ Huy Quân, là một bản ballad trữ tình sâu lắng, khắc họa nỗi buồn của một tình yêu dang dở. Qua từng câu chữ, bài hát như một bức tranh sống động về kỷ niệm, nơi bến sông xưa, nơi tình yêu nảy nở nhưng cũng chính là nơi chia ly. Những hình ảnh giản dị nhưng đầy sức nặng như "bến sông", "trăng thề" hay "sương giăng" gợi nhớ về một thời yêu thương mặn nồng, nhưng cũng thấm đượm nỗi tiếc nuối khi người con gái ra đi theo chồng, bỏ lại chàng trai với nỗi cô đơn và sự trống vắng. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở sự mất mát mà còn khắc sâu trong lòng người nghe nỗi đau của sự lựa chọn, khi mà hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ những gì ta mong muốn. Âm hưởng trầm buồn của bài hát cùng với giọng hát da diết của Huy Quân khiến người nghe dễ dàng cảm nhận được nỗi lòng của nhân vật, từ đó chạm đến trái tim của mỗi người, nhắc nhở về giá trị của tình yêu và những quyết định trong cuộc đời.
"Lỡ chuyến đò duyên" của tác giả Đặng Thành Vinh, với phần thể hiện đầy cảm xúc của ca sĩ Huy Quân, là một bản ballad trữ tình sâu lắng, khắc họa nỗi buồn của một tình yêu dang dở. Qua từng câu chữ, bài hát như một bức tranh sống động về kỷ niệm, nơi bến sông xưa, nơi tình yêu nảy nở nhưng cũng chính là nơi chia ly. Những hình ảnh giản dị nhưng đầy sức nặng như "bến sông", "trăng thề" hay "sương giăng" gợi nhớ về một thời yêu thương mặn nồng, nhưng cũng thấm đượm nỗi tiếc nuối khi người con gái ra đi theo chồng, bỏ lại chàng trai với nỗi cô đơn và sự trống vắng. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở sự mất mát mà còn khắc sâu trong lòng người nghe nỗi đau của sự lựa chọn, khi mà hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ những gì ta mong muốn. Âm hưởng trầm buồn của bài hát cùng với giọng hát da diết của Huy Quân khiến người nghe dễ dàng cảm nhận được nỗi lòng của nhân vật, từ đó chạm đến trái tim của mỗi người, nhắc nhở về giá trị của tình yêu và những quyết định trong cuộc đời.
Em vẫn hay về nơi bến sông
Là nơi thuở ấy em theo chồng
Tôi ngồi lặng lẽ trên bến ngóng
Níu bước chân em buốt nỗi lòng.
Thuở ấy tôi yêu rất mặn nồng
Em bảo tình ta tựa bão dông
Những buổi trăng thề trên bến nước
Sương giăng ướt đẫm cả cánh đồng.
Cũng từ tuổi ấy vẫn buồn trông
Em bỏ làng quê để theo chồng
Cha mẹ em nói tôi nghèo khó
Con về bên ấy hạnh phúc không?
Xuất giá theo chồng cuối mùa đông
Hạnh phúc tương lai tưởng rực hồng
Nào hay sóng nước chia đôi ngả
Khăn gói ra đi bỏ quê chồng.
Hôm nay đứng giữa bến mênh mông
Ký ức ngày xưa trỗi trong lòng
Hối tiếc tình ta giờ đã lỡ
Sầu thương một kiếp lạt má hồng.
Đang tải bình luận...



