

"Lỡ chuyến đò" của tác giả Anh Việt, do ca sĩ Mai Hương thể hiện, là một bản ballad đầy tâm tư, gợi nhớ về những kỷ niệm tình yêu đã qua. Bài hát mở ra khung cảnh chiều vàng, nơi những thôn nữ vẫn mãi vấn vương về một mối tình xưa, thể hiện nỗi tiếc nuối và sự chờ đợi không nguôi. Những ca từ như "người của bốn phương" hay "đường tơ dở dang" không chỉ khắc họa rõ nét hình ảnh của một cuộc tình lỡ dở mà còn phản ánh tâm trạng của những người nghệ sĩ, những người luôn phải đối mặt với sự hy sinh và quên đi tình yêu để phục vụ cho những lý tưởng cao đẹp hơn. Từ đó, bài hát truyền tải thông điệp về nỗi đau của sự chia ly, nhưng cũng đồng thời khẳng định giá trị của tình yêu và kỷ niệm, dù có thể không bao giờ trở lại. Âm hưởng trữ tình, sâu lắng của "Lỡ chuyến đò" khiến người nghe không chỉ cảm nhận được nỗi buồn mà còn thấy được vẻ đẹp của những kỷ niệm đã qua, một phần không thể thiếu trong hành trình sống của mỗi người.
"Lỡ chuyến đò" của tác giả Anh Việt, do ca sĩ Mai Hương thể hiện, là một bản ballad đầy tâm tư, gợi nhớ về những kỷ niệm tình yêu đã qua. Bài hát mở ra khung cảnh chiều vàng, nơi những thôn nữ vẫn mãi vấn vương về một mối tình xưa, thể hiện nỗi tiếc nuối và sự chờ đợi không nguôi. Những ca từ như "người của bốn phương" hay "đường tơ dở dang" không chỉ khắc họa rõ nét hình ảnh của một cuộc tình lỡ dở mà còn phản ánh tâm trạng của những người nghệ sĩ, những người luôn phải đối mặt với sự hy sinh và quên đi tình yêu để phục vụ cho những lý tưởng cao đẹp hơn. Từ đó, bài hát truyền tải thông điệp về nỗi đau của sự chia ly, nhưng cũng đồng thời khẳng định giá trị của tình yêu và kỷ niệm, dù có thể không bao giờ trở lại. Âm hưởng trữ tình, sâu lắng của "Lỡ chuyến đò" khiến người nghe không chỉ cảm nhận được nỗi buồn mà còn thấy được vẻ đẹp của những kỷ niệm đã qua, một phần không thể thiếu trong hành trình sống của mỗi người.
1. Chiều vàng lại đem nhớ tiếc thương
Đây người sang với con đò xưa
Và chiều chiều thôn nữ vấn vương
Duyên tình xưa êm thắm còn đâu.
2. Người nghệ sĩ lăn lóc gió sương
Tơ đàn say đắm quên sầu thương
Dành tình này cho kẻ khổ đau
Quên tình xưa thôn nữ chờ mong.
ĐK1:
Người của bốn phương
Người đã ra đi có nhớ bao giờ
Dù duyên thề ước đắm với giấc mơ
Đường tơ vấn vương
Đem gieo thắm tươi vào đời đau thương
Và cố quên đi tình người bơ vơ.
3. Người nghệ sĩ đi giúp núi sông
Cung đàn say đắm quên sầu thương
Dành tình này cho kẻ khổ đau
Quên tình xưa, quên cả đò xưa.
4. Đò một chiều đưa lữ khách đi
Nhưng lòng vương chút hương biệt ly
Và chiều chiều thôn nữ nhớ mong
Đang tải bình luận...
Trên đò xưa nghe gió ngàn thông.
5. Người nghệ sĩ vui nắn phím tơ
Gieo nguồn vui khắp trên trần gian
Vì ngoài đời ôi lắm khổ đau
Duyên tình xưa ai nhớ chờ mong.
ĐK2:
Tìm người bốn phương
Nàng nhớ năm xưa khách ấy sang đò
Tình duyên đằm thắm nay khóc với thương
Đường tơ dở dang
Mơ theo bóng ai đường đời lang thang
Vì nước quên đi lời thề năm xưa.
6. Hồn tìm theo bóng khách lỡ đi
Thôi thời gian xoá bao ngày vui
Và nàng đành mang lấy mối duyên
Trên đò xưa sông cuốn triền miên.



