

Tác giả: Anh Bằng; Trúc Phương
Thể hiện: Thiện Nhân
Liên khúc "Sầu lẻ bóng" và "Nửa đêm ngoài phố" của tác giả Anh Bằng và Trúc Phương, được thể hiện bởi ca sĩ Thiện Nhân và Cao Công Nghĩa, mang đến một bức tranh đầy tâm trạng về nỗi nhớ và sự cô đơn trong tình yêu. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được sự đau đớn khi cố quên một người nhưng lại càng nhớ thương hơn, như một vòng xoáy của cảm xúc không thể thoát ra. Những hình ảnh mưa rơi, đêm khuya vắng lặng và những kỷ niệm ngọt ngào nhưng cũng đầy xót xa đã khắc họa rõ nét tâm hồn của những kẻ yêu xa, luôn sống trong nỗi niềm tiếc nuối và chờ đợi. Thông điệp mà bài hát truyền tải là sự chấp nhận những mất mát, đồng thời nhắc nhở chúng ta về giá trị của kỷ niệm, dù có đau thương đến đâu vẫn là một phần không thể quên trong cuộc sống. Với giai điệu trữ tình và sâu lắng, liên khúc này không chỉ là một bản tình ca, mà còn là một hành trình khám phá những nỗi niềm thầm kín trong trái tim mỗi người.
Liên khúc "Sầu lẻ bóng" và "Nửa đêm ngoài phố" của tác giả Anh Bằng và Trúc Phương, được thể hiện bởi ca sĩ Thiện Nhân và Cao Công Nghĩa, mang đến một bức tranh đầy tâm trạng về nỗi nhớ và sự cô đơn trong tình yêu. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được sự đau đớn khi cố quên một người nhưng lại càng nhớ thương hơn, như một vòng xoáy của cảm xúc không thể thoát ra. Những hình ảnh mưa rơi, đêm khuya vắng lặng và những kỷ niệm ngọt ngào nhưng cũng đầy xót xa đã khắc họa rõ nét tâm hồn của những kẻ yêu xa, luôn sống trong nỗi niềm tiếc nuối và chờ đợi. Thông điệp mà bài hát truyền tải là sự chấp nhận những mất mát, đồng thời nhắc nhở chúng ta về giá trị của kỷ niệm, dù có đau thương đến đâu vẫn là một phần không thể quên trong cuộc sống. Với giai điệu trữ tình và sâu lắng, liên khúc này không chỉ là một bản tình ca, mà còn là một hành trình khám phá những nỗi niềm thầm kín trong trái tim mỗi người.
Thơ: Người ơi xin hãy cố quên!
E lòng lại nhớ thương thêm trăm lần
Dòng đời là chuỗi phong trần
Là chùm tiếc nuối khô cằn đời nhau.
1. Người ơi khi cố quên là khi lòng nhớ thêm
Dòng đời là chuỗi tiếc nhớ
Mơ vui là lúc ngàn đắng cay xé tâm hồn
Tàn đêm tôi khóc khi trời mưa buồn hắt hiu
Lòng mình thầm nhớ dĩ vãng
Đau thương từ lúc vừa bước chân vào đường yêu
ĐK: Đêm ấy mưa rơi nhiều giọt mưa tan tác mưa mùa ngâu
Tiễn chân người đi, buồn che đôi mắt thấm ướt khi biệt ly
Nghe tim mình giá buốt hồi còi xé nát không gian
Xót thương vô vàn, nhìn theo bóng tàu dần khuất trong màn đêm
Mùa thu thương nhớ bao lần đi về có đôi
Mà người còn vắng bóng mãi
Hay duyên nồng thắm ngày ấy nay đã phai rồi
Từ lâu tôi biết câu thời gian là thuốc tiên
Đang tải bình luận...
Đời việc gì đến sẽ đến
Những ai bạc bẽo mình vẫn không đành lòng quên
Thơ: Chuyện xưa thức giấc nửa đêm,
Một người ở phố, gọi tên một người.
Trao đi lời lại cạn lời,
Nụ cười, ánh mắt, đôi môi mặn nồng.
2. .Buồn vào hồn không tên
Thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời
Đường phố vắng đêm nao quen một người
Mà yêu thương trót trao nhau trọn lời
Để rồi làm sao quên?
Biết tên người quen, biết nẻo đi đường về
Và biết có đêm nao ta hẹn hò
Để tâm tư những đêm ngủ không yên
ĐK: Nửa đêm lạnh qua tim giữa đường phố hoa đèn
Có người mãi đi tìm một người không hẹn đến mà tiếng bước buồn thêm
Tiếc thay hoài công thôi phố đã vắng thưa rồi
Biết rằng chẳng duyên thừa để người không gặp nữa về nối giấc mơ xưa
3. Ngày buồn dài lê thê
Có hôm chợt nghe gió lạnh đâu tìm về
Làm rét mướt qua song len vào hồn
Làm khô môi biết bao nhiêu lần rồi
Đời còn nhiều bâng khuâng
Có ai vì thương góp nhặt tâm tình này
Gửi giúp đến cố nhân mua nụ cười
Và xin ghi kỷ niệm một đêm thôi.




