
Tác giả: Nhiều Nhạc Sĩ
Thể hiện:
"Liên khúc Người ngoài phố" là một tác phẩm âm nhạc đặc sắc, được thể hiện bởi ca sĩ Trường Sang và mang dấu ấn của nhiều nhạc sĩ. Bài hát mở ra một không gian đầy hoài niệm với hình ảnh người đi ngoài phố, nơi những kỷ niệm xưa ùa về qua từng câu chữ. Ca từ giàu hình ảnh như "chiều nắng tắt bên song" hay "hình bóng cũ người xa xưa" gợi lên nỗi buồn và sự luyến tiếc về một tình yêu đã qua, khiến người nghe cảm nhận được sự cô đơn và lạc lõng giữa dòng đời. Đặc biệt, những dòng chữ "Thôi chia tay nhau từ đây nghe nước mắt vây quanh" như một lời tiễn biệt, thể hiện nỗi đau và sự chấp nhận khi tình yêu không còn nguyên vẹn. Tiếp theo, âm hưởng của mưa trong phần hai của liên khúc không chỉ mang đến cảm xúc buồn bã mà còn là biểu tượng cho những kỷ niệm và nỗi nhớ, khi "mưa rơi như nhắc nhở" về những điều đã mất. Cuối cùng, hình ảnh "đêm trắng đêm chong đèn" và những câu chuyện xưa khắc sâu trong tâm trí người nghe, tạo nên một bức tranh tình yêu đầy chất thơ và nỗi niềm riêng tư. Bài hát không chỉ đơn thuần là một tác phẩm âm nhạc mà còn là một hành trình cảm xúc, dẫn dắt người nghe vào những suy tư sâu sắc về tình yêu, thời gian và những ký ức không thể phai mờ.
"Liên khúc Người ngoài phố" là một tác phẩm âm nhạc đặc sắc, được thể hiện bởi ca sĩ Trường Sang và mang dấu ấn của nhiều nhạc sĩ. Bài hát mở ra một không gian đầy hoài niệm với hình ảnh người đi ngoài phố, nơi những kỷ niệm xưa ùa về qua từng câu chữ. Ca từ giàu hình ảnh như "chiều nắng tắt bên song" hay "hình bóng cũ người xa xưa" gợi lên nỗi buồn và sự luyến tiếc về một tình yêu đã qua, khiến người nghe cảm nhận được sự cô đơn và lạc lõng giữa dòng đời. Đặc biệt, những dòng chữ "Thôi chia tay nhau từ đây nghe nước mắt vây quanh" như một lời tiễn biệt, thể hiện nỗi đau và sự chấp nhận khi tình yêu không còn nguyên vẹn. Tiếp theo, âm hưởng của mưa trong phần hai của liên khúc không chỉ mang đến cảm xúc buồn bã mà còn là biểu tượng cho những kỷ niệm và nỗi nhớ, khi "mưa rơi như nhắc nhở" về những điều đã mất. Cuối cùng, hình ảnh "đêm trắng đêm chong đèn" và những câu chuyện xưa khắc sâu trong tâm trí người nghe, tạo nên một bức tranh tình yêu đầy chất thơ và nỗi niềm riêng tư. Bài hát không chỉ đơn thuần là một tác phẩm âm nhạc mà còn là một hành trình cảm xúc, dẫn dắt người nghe vào những suy tư sâu sắc về tình yêu, thời gian và những ký ức không thể phai mờ.
1. Người đi đi ngoài phố, chiều nắng tắt bên song
Người đi đi ngoài phố, bóng dáng xưa êm đềm
Thành ghế đá chiều công viên
Ngày xưa, ngày xưa, ngày xưa đã hết rồi
2. Người đi đi ngoài phố, chừng bỡ ngỡ bơ vơ
Người đi đi ngoài phố, mấy dấu chân lạc loài
Hình bóng cũ người xa xưa
Còn đâu, còn đâu? Tình duyên đã lỡ làng
ĐK: Thôi chia tay nhau từ đây nghe nước mắt vây quanh
Biết lỡ yêu đương sẽ đau thương suốt cả một đời
Nhưng mấy khi tình đầu kết thành duyên mong ước
Mấy khi tình đầu kết tròn mộng đâu em.
1. Mưa rừng ơi! Mưa rừng…
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
Phải chăng mưa buồn vì tình đời
Mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu
2. Mưa từ đâu mưa về
Làm muôn lá hoa rơi tả tơi
Tiếng mưa gió lạnh lùa ngoài mành
Đang tải bình luận...
Lá vàng rơi lìa cành gợi ta nỗi niềm riêng
ĐK: Ôi! ta mong ước xa xôi
Những đêm mãi cô đơn gửi tâm tư về đâu?
Mưa thương ai? Mưa nhớ ai?
Mưa rơi như nhắc nhở, mưa rơi trong lòng tôi
1. Đêm trắng đêm chong đèn tôi viết những chuyện xưa bọn mình
Ngày anh với tôi như hình với bóng kết thân đôi đầu xanh
Đón nhau khi bình minh gối tay nhau tàn canh
Nhìn đời bằng ánh mắt ân tình sáng long lanh
Vào đời bằng tiếng hát trung thành nhớ không anh
Nghĩ gì lá xa cành.
--------------------
Giang Tấu