

Tác giả: Châu Kỳ; Khánh Băng
Thể hiện: Trường Vũ
"Liên khúc Giọt lệ đài trang & Đôi ngả chia ly" của tác giả Châu Kỳ và Khánh Băng, được thể hiện bởi ca sĩ Trường Vũ, mang đến một hành trình đầy cảm xúc về tình yêu và nỗi nhớ. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh của những kỷ niệm xưa cũ, khi mà tình yêu còn tươi đẹp, nhưng cũng không thiếu những tiếc nuối và đau thương. Những ca từ như "Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng" gợi nhớ về một thời hoàng kim, nơi tình yêu và âm nhạc hòa quyện, nhưng lại đối diện với thực tại phũ phàng khi "bao tiếng hát cung đàn người chẳng màng còn chê chán." Từ đó, thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi đau chia ly mà còn nhấn mạnh giá trị của những kỷ niệm đẹp, khuyến khích người nghe trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau. Đặc biệt, phần sau của liên khúc khắc họa một nỗi buồn sâu lắng, khi tình yêu phải đối mặt với sự chia ly, nhưng vẫn mang trong mình hy vọng và niềm tin vào một ngày tái ngộ. Với giọng hát đầy tình cảm của Trường Vũ, bài hát như một bản tình ca sâu lắng, chạm đến trái tim người nghe, khiến họ không khỏi suy tư về những mối tình đã qua và những kỷ niệm không thể phai nhòa.
"Liên khúc Giọt lệ đài trang & Đôi ngả chia ly" của tác giả Châu Kỳ và Khánh Băng, được thể hiện bởi ca sĩ Trường Vũ, mang đến một hành trình đầy cảm xúc về tình yêu và nỗi nhớ. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh của những kỷ niệm xưa cũ, khi mà tình yêu còn tươi đẹp, nhưng cũng không thiếu những tiếc nuối và đau thương. Những ca từ như "Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng" gợi nhớ về một thời hoàng kim, nơi tình yêu và âm nhạc hòa quyện, nhưng lại đối diện với thực tại phũ phàng khi "bao tiếng hát cung đàn người chẳng màng còn chê chán." Từ đó, thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi đau chia ly mà còn nhấn mạnh giá trị của những kỷ niệm đẹp, khuyến khích người nghe trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau. Đặc biệt, phần sau của liên khúc khắc họa một nỗi buồn sâu lắng, khi tình yêu phải đối mặt với sự chia ly, nhưng vẫn mang trong mình hy vọng và niềm tin vào một ngày tái ngộ. Với giọng hát đầy tình cảm của Trường Vũ, bài hát như một bản tình ca sâu lắng, chạm đến trái tim người nghe, khiến họ không khỏi suy tư về những mối tình đã qua và những kỷ niệm không thể phai nhòa.
Thơ: Ngày xưa dạo gót, vẫn ngân hoài
Mến nhạc, yêu đàn tôi chớ ai?
Lãng tử, nghệ nhân nơi gió bụi
Kim chi, ngọc diệp chốn trang đài.
1. Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng, ngày xưa ai quyền quý cao sang
Em chính em ngày xưa đó ước xây đời lên tột đỉnh nhân gian
Ngày xưa ai mến nhạc yêu đàn, ngày xưa ai nghệ sĩ lang thang
Tôi chính tôi ngày xưa đó cũng đèo bòng mơ người đẹp lầu quan.
ĐK: Rồi một hôm tôi gặp nàng
Đem tiếng hát cung đàn với niềm yêu lai láng
Nhưng than ôi quá bẽ bàng
Bao tiếng hát cung đàn người chẳng màng còn chê chán.
Nhìn đời thấy lắm phũ phàng
Mượn tiếng hát cung đàn, quên niềm đau dĩ vãng
Hay đâu giông tố lan tràn
Lên gác tía huy hoàng xiêu đổ theo nước mắt nàng
2. Còn đâu đâu lá ngọc cành vàng, còn đâu đâu quyền quý cao sang
Đang tải bình luận...
Em hỡi em ngày xưa đó, đến bây giờ phiêu ạt giữa trần gian
Gặp tôi vẫn tiếng nhạc cung đàn, đời tôi vẫn nghệ sĩ thênh thang
Em, em nhớ xưa rồi em khóc tôi thoáng buồn thương dòng lệ đài trang.
Thơ: Duyên chưa thắm hay tại mình cách mặt
Để lửa tình lụi tắt giữa đêm đông
Xuân gần sang hoa nở rực sắc hồng
Người nơi đó chẳng trông mong ngóng đợi.
1. Em ơi nép vào lòng anh
Má kề bên nhau ta nhắc chuyện ngày qua
Cho mối duyên thêm mặn mà
Em ơi nếu mà sau này
Giấc mộng không thành
Thì đành đôi ngả chia ly
Chớ đừng u sầu làm chi
ĐK: Em ơi, em hỡi duyên tình dù lắm thương đau
Nhưng lòng ta mãi yêu nhau
Cho thời gian không úa màu
Em ơi, em hỡi xuân về nào có đâu xa
Nếu mà mỏi gót bôn ba
Anh về nối lại tình ta
2. Em ơi nếu còn yêu nhau
Nhớ đừng gặp nhau cho luyến lưu khi biệt ly
Thêm vấn vương làm gì
Em ơi, có ngờ đâu rằng
Khúc nhạc chưa tàn
Mà vội xa cách em ơi
Đôi ngả biết tìm về đâu?



