

“Lâu Lâu Nhắc Lại” của Đỗ Hoài Nam là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc tự sự, trầm buồn và nhiều chiêm nghiệm, kể về những dư âm sau một cuộc tình tan vỡ, khi người ở lại tưởng rằng thời gian sẽ làm mọi thứ nhạt phai nhưng chỉ cần một khoảnh khắc nhìn ra phố vắng hay nhớ về giọt lệ ngày chia tay, trái tim lại đau như chuyện cũ vừa xảy ra; qua hình ảnh tầng cao, chén say một mình, khoảng cách hóa thành bức tường vô tận, chiếc hôn xưa và những im lặng giết chết yêu thương, ca từ khắc họa nỗi tiếc nuối của hai người từng yêu, từng đau, từng gieo lầm lỡ rồi âm thầm rời khỏi đời nhau, để rồi bài hát trở thành lời tự sự sâu sắc về việc học cách chấp nhận mất mát, bởi có những chuyện hợp tan dù đã qua rất lâu, lâu lâu nhắc lại vẫn khiến lòng người nhói đau.
“Lâu Lâu Nhắc Lại” của Đỗ Hoài Nam là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc tự sự, trầm buồn và nhiều chiêm nghiệm, kể về những dư âm sau một cuộc tình tan vỡ, khi người ở lại tưởng rằng thời gian sẽ làm mọi thứ nhạt phai nhưng chỉ cần một khoảnh khắc nhìn ra phố vắng hay nhớ về giọt lệ ngày chia tay, trái tim lại đau như chuyện cũ vừa xảy ra; qua hình ảnh tầng cao, chén say một mình, khoảng cách hóa thành bức tường vô tận, chiếc hôn xưa và những im lặng giết chết yêu thương, ca từ khắc họa nỗi tiếc nuối của hai người từng yêu, từng đau, từng gieo lầm lỡ rồi âm thầm rời khỏi đời nhau, để rồi bài hát trở thành lời tự sự sâu sắc về việc học cách chấp nhận mất mát, bởi có những chuyện hợp tan dù đã qua rất lâu, lâu lâu nhắc lại vẫn khiến lòng người nhói đau.
Ta ngồi trên tầng cao cạn hết chén say một mình
Nhìn ra ô cửa xa ngoài kia, liệu có ai đang giống ta
Yêu từng yêu và đau từng đau, khóc cũng nhiều rồi
Mà từng nghĩ tình yêu là khói, rồi cũng sẽ tan mà thôi
Không còn tay nắm tay, vì ai rồi cũng đổi thay
Và đâu biết mai sau đời sẽ xô ta về đâu
Cớ sao ta lại đau đến thế cứ buồn đến thế, khi tình yêu tan vỡ
Và sau những tàn phai, ta nhớ hoài giọt lệ em rơi khi nói chia tay
Mỗi khi ta nhìn ra phố vắng, lòng chợt héo hắt
Giờ thì tiếc nuối chiếc hôn ngày xưa
Chuyện hôm qua xa rồi nhưng khi nhớ về
Lại khiến tim ta lặng im, chết giữa đêm dài
Em à! Chúng ta
Chúng ta dành phần lớn quãng đời để gieo lầm lỡ ngày sau tiếc nuối
Anh không chọn cho mình tiêu cực nhưng ôm cả thảy mà đâu biết tới
Giá như học được cách chấp nhận chắc sẽ có lúc cơn sầu biết vơi
Đang tải bình luận...
Những im lặng giết chết chuyện cũ, đôi khi anh ước niềm đau biết nói
Chỉ là khoảng cách chẳng rõ khi nào bỗng chốc như một bức tường vô tận
Chuyện mình vẽ lên dù thật đẹp nhưng không thể xóa những nét tô đậm
Chỉ là cố tìm một góc yên bình rồi lại vô tình ích kỷ với bản thân
Chỉ là chuyện hợp tan thôi mà sao khi ta nhắc lại tim vẫn đau vạn lần
Cớ sao ta lại đau đến thế cứ buồn đến thế, khi tình yêu tan vỡ
Và sau những tàn phai, ta nhớ hoài giọt lệ em rơi khi nói chia tay
Mỗi khi ta nhìn ra phố vắng, lòng chợt héo hắt
Tiếc nuối chiếc hôn ngày xưa
Chuyện hôm qua xa rồi nhưng khi nhớ về
Lại khiến tim ta
Và cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn
Chỉ là mình thôi theo dõi nhau
Thay vì đem đến những tiếng cười
Thì ta lại không mặc nhau nỗi đau
Ta đều ghét sự tan vỡ
Nên sự xa cách này do lỗi đâu em à?
Chỉ là mình thôi theo dõi nhau
Cớ sao ta lại đau đến thế cứ buồn đến thế, khi tình yêu tan vỡ
Và sau những tàn phai, ta nhớ hoài giọt lệ em rơi khi nói chia tay
Mỗi khi ta nhìn ra phố vắng, lòng chợt héo hắt
Giờ thì tiếc nuối
Giờ đây những tàn phai khi nhớ về
Cớ sao ta lại đau đến thế



