Yokara Logo

Yokara
Hát karaoke hoàn toàn miễn phí

Tải app
Lan và Điệp 4
00:00

Karaoke Lan và Điệp 4 & Sáng tác Hamlet Trương

Tác giả: Hamlet Trương

Thể hiện: Hamlet Trương

THÔNG TIN

Thể loại:Trữ tình
Nhịp:4/4
Tempo:57

GIỚI THIỆU

"Lan và Điệp 4" của nhạc sĩ Hamlet Trương là một chương mới đầy xúc động viết tiếp bản tình ca bi kịch kinh điển, lột tả cuộc gặp gỡ đẫm nước mắt nơi cổng thiền môn của đôi tình nhân lỡ dở. Tác giả mở đầu bằng khung cảnh hoàng hôn buông xuống trên mái đầu còn xanh nhưng trái tim đã tan nát, khắc họa nỗi hoang mang tột cùng của Điệp khi đi tìm Lan trong vòng dây oan trái của cuộc đời. Nhạc phẩm diễn tả giây phút bàng hoàng khi cả hai đối diện nhau: một người cúi đầu trong màu áo nâu sồng, một người bồi hồi với nỗi ân hận thiên thu vì đã để đời hoa tơi tả. Điểm chạm đau đớn nhất nằm ở sự bao dung của Lan; vì nàng không một lời trách cứ nên nỗi sầu trong lòng Điệp lại càng thêm chất chồng, tê tái. Điệp khúc vang lên như lời phân trần đầy tuyệt vọng của Điệp về một cuộc hôn nhân không tình yêu, nơi sự sống cũng chẳng khác gì cái chết khi giấc mộng phu thê đã hoàn toàn tan vỡ. Hình ảnh "chung một lối" ngày xưa giờ đây bị thay thế bằng việc "chung lệ cay", khẳng định một thực tại phũ phàng rằng tình yêu của họ đã bị vùi chôn từ đây. Tiếng chuông chùa xa xăm đổ hồi như một nhát dao cắt đứt sợi dây tơ hồng, đưa những kỷ niệm thời thơ ấu vùi sâu nơi đáy mồ của ký ức. Toàn bộ lời ca toát lên một nỗi bi ai khôn cùng, đồng thời gửi gắm lời cảnh báo đầy chiêm nghiệm cho nhân thế rằng khi bước chân vào cửa yêu, xin hãy học thêm một "chữ ngờ" để bớt đi những niềm đau thắt ruột. Khúc hát khép lại bằng lời khẳng định về một tình yêu chết đi nhưng sẽ sống mãi trăm năm như một biểu tượng của sự thủy chung và nỗi oan khiên định mệnh. Đây là một nhạc phẩm hiện đại nhưng mang linh hồn hoài cổ, chạm đến tận cùng niềm thương cảm của khán giả dành cho đôi tình nhân huyền thoại. Bạn có muốn tôi phân tích thêm về một ca khúc nào khác trong chuỗi nhạc truyện về Lan và Điệp không?

LỜI BÀI HÁT

1. Hoàng hôn buông xuống trên mái đầu còn xanh mà tim chẳng lành

Chân bước thật mau, đời còn gì ngày sau

Khi đã vắng xa nhau

Điệp đến tìm Lan, trong nỗi hoang mang

Chẳng biết người xưa, có đang u sầu

Đời sao oan trái, một vòng dây oan trái đem tình vùi sâu.

2. Người tôi thương yêu ra trước cổng thiền môn buồn bã cúi đầu

Không nói một câu bồi hồi mà nhìn nhau

Lệ tuôn như sóng trào

Một cành hoa thắm nhưng đời vùi dập tả tơi

Tội này Điệp mang cho đến thiên thu muôn đời

Mà Lan không trách bởi vì Lan không trách nên càng sầu thôi.

ĐK:

Lan ơi Điệp về gia đình mới

Không tình yêu gì hết

Sống không bằng chết

Lan ơi ngày nào mình từng mơ

Dệt mộng bằng bài thơ nhưng ai đâu ngờ.

Lan ơi mình từng chung một lối

Hẹn cùng nhau tìm tới

Chung bến tương lai

Nhưng nay mình đành chung lệ cay

Tình vùi chôn từ đây, vùi chôn từ đây.

3. Chùa xa chuông đổ, tan giấc mộng phu thê người xin hãy về

Nước mắt cạn khô, từng kỷ niệm ngày thơ

vùi sâu nơi đáy mồ

Một tình yêu chết sẽ sống trăm năm

Để nhắc một câu với nhân gian rằng

Vào yêu xin nhớ người vào yêu xin nhớ học thêm chữ ngờ.