

"Kỷ niệm không quên" của tác giả Nguyễn Đức Chính, được thể hiện qua giọng ca của Kiều Hưng, là một bản ballad đầy xúc động, ghi lại những kỷ niệm quý giá về Bác Hồ trong lòng người dân. Qua từng câu chữ, bài hát gợi nhớ về hình ảnh cây đào, nơi Bác đã từng trồng và thăm lại trận địa, biểu tượng cho tình yêu quê hương, đất nước. Những ca từ như "Bác đó vầng trán Người mênh mông" hay "Tà áo nâu nhẹ bay trong gió" không chỉ khắc họa rõ nét hình ảnh của Bác mà còn thể hiện sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ sau đối với Người. Bài hát mang đến một thông điệp mạnh mẽ về tình yêu thương và sự hy sinh, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp mà Bác đã để lại. Cảm xúc bồi hồi, lắng đọng khi nghe bài hát như một lời nhắc nhở về những ký ức không thể phai mờ, và giá trị tinh thần của nó chính là động lực để mỗi người tiếp tục phấn đấu vì một tương lai tốt đẹp hơn.
"Kỷ niệm không quên" của tác giả Nguyễn Đức Chính, được thể hiện qua giọng ca của Kiều Hưng, là một bản ballad đầy xúc động, ghi lại những kỷ niệm quý giá về Bác Hồ trong lòng người dân. Qua từng câu chữ, bài hát gợi nhớ về hình ảnh cây đào, nơi Bác đã từng trồng và thăm lại trận địa, biểu tượng cho tình yêu quê hương, đất nước. Những ca từ như "Bác đó vầng trán Người mênh mông" hay "Tà áo nâu nhẹ bay trong gió" không chỉ khắc họa rõ nét hình ảnh của Bác mà còn thể hiện sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ sau đối với Người. Bài hát mang đến một thông điệp mạnh mẽ về tình yêu thương và sự hy sinh, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp mà Bác đã để lại. Cảm xúc bồi hồi, lắng đọng khi nghe bài hát như một lời nhắc nhở về những ký ức không thể phai mờ, và giá trị tinh thần của nó chính là động lực để mỗi người tiếp tục phấn đấu vì một tương lai tốt đẹp hơn.
Cây đào này Bác đã trồng
Lần người về thăm trận địa năm xưa
Hôm nay khi mùa xuân đã về
Hoa đào nở và Bác cũng đã đi xa
Ôi bao thương nhớ! Chúng con đến quây quần bên cây
Bồi hồi ngồi kể lại lần Bác đã về thăm
Nơi đây là nơi Bác đứng vạch đường cho đạn con bay
Bác đó vầng trán Người mênh mông
Bác đó mắt ngời như sao trời
Tà áo nâu nhẹ bay trong gió
Người Người ơi…Dáng Người còn in trên mỗi ngọn cỏ nhành cây
Bác như vẫn còn ở nơi đây giữa trời Thủ đô hôm nay
Chiếc mũ sắt này Bác cầm trong tay
Hơi ấm của Người như vẫn còn đây
Ơi tình Bác như biển lớn
Hôm nay con đi trên trận địa
Mỗi lời Bác như còn vọng vang đâu đây
Càng nhắc con sớm hôm luyện rèn
Để lần Bác về thăm mãi thành kỷ niệm không quên...
Đang tải bình luận...



