

"Kiếp đưa đò" của tác giả Nguyễn Hải Nam, được thể hiện bởi ca sĩ Duy Trường, là một bản ballad đầy tâm trạng, khắc họa nỗi đau và sự mất mát trong tình yêu. Ca khúc mở đầu với hình ảnh người đưa đò, biểu tượng cho sự hy sinh và tình cảm chân thành, nhưng lại phải chứng kiến người mình yêu rời bỏ, để lại nỗi cô đơn và trống trải. Những câu từ như "lạnh lùng sang ngang" và "chỉ trách thân nghèo" thể hiện rõ sự bất lực trước định mệnh và hoàn cảnh, khi tình yêu không thể vượt qua rào cản xã hội. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi buồn của một cuộc tình dang dở, mà còn là sự trăn trở về giá trị của tình cảm chân thành trong cuộc sống hiện đại. Với giai điệu buồn và lời ca sâu lắng, "Kiếp đưa đò" chạm đến trái tim người nghe, khiến họ cảm nhận được nỗi xót xa của một kiếp người phải chịu đựng sự chia ly và đau khổ.
"Kiếp đưa đò" của tác giả Nguyễn Hải Nam, được thể hiện bởi ca sĩ Duy Trường, là một bản ballad đầy tâm trạng, khắc họa nỗi đau và sự mất mát trong tình yêu. Ca khúc mở đầu với hình ảnh người đưa đò, biểu tượng cho sự hy sinh và tình cảm chân thành, nhưng lại phải chứng kiến người mình yêu rời bỏ, để lại nỗi cô đơn và trống trải. Những câu từ như "lạnh lùng sang ngang" và "chỉ trách thân nghèo" thể hiện rõ sự bất lực trước định mệnh và hoàn cảnh, khi tình yêu không thể vượt qua rào cản xã hội. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi buồn của một cuộc tình dang dở, mà còn là sự trăn trở về giá trị của tình cảm chân thành trong cuộc sống hiện đại. Với giai điệu buồn và lời ca sâu lắng, "Kiếp đưa đò" chạm đến trái tim người nghe, khiến họ cảm nhận được nỗi xót xa của một kiếp người phải chịu đựng sự chia ly và đau khổ.
Mới ngày nào đây ai thương chỉ anh đưa đò
Mà giờ sang sông người gạt đi hết bao ân tình
Rồi người bỏ đi bỏ con sông bỏ cả bến đò
Hỡi người ơi có tội không cho anh đưa đò.
Lạnh lùng sang ngang người ta dứt đoạn ân tình
Nhung gấm giàu sang có ai nhớ cảnh cơ hàn
Rồi người ấm êm ở đây có kẻ đau lòng
Chỉ trách thân nghèo làm sao giữ chân được người.
Người ơi sao nỡ quên rồi ước hẹn ngày xưa mình luôn có nhau
Mà sao chia hai phương cách biệt đôi đường
Để giờ đây nhói buốt nghẹn ngào.
Đành lòng trớ trêu thương cho số phận đưa đò
Cách biệt trùng khơi nào đâu dám mơ
Để đây nước mắt tuôn dài xót xa đêm ngày cái kiếp đưa đò.
Đang tải bình luận...



