
Karaoke Khúc Mùa Thu & Sáng tác Phú Quang, Hồng Thanh Quang
Tác giả: Phú Quang, Hồng Thanh Quang
Thể hiện: Toàn Nguyễn
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Khúc Mùa Thu" là một tuyệt phẩm về tình yêu đầy ám ảnh và những chiêm nghiệm sâu sắc về thân phận con người khi đối diện với thời gian. Qua ý thơ Hồng Thanh Quang và âm nhạc Phú Quang, tác phẩm mở đầu bằng sự thừa nhận về tuổi trẻ đã qua nhưng lòng vẫn khát khao một bóng hình xa xăm như cung hằng. Lời nguyện ước cũ vẫn rực rỡ như vòng nguyệt quế, chẳng chịu nhòa đi ngay cả khi cuộc đời đã bước vào giai đoạn xế bóng của mùa trăng. Nhân vật chính bộc lộ một tình yêu mãnh liệt đến mức sẵn sàng quên mình, coi việc hy sinh trọn vẹn cho người thương chính là hạnh phúc cuối cùng. Hình ảnh "người đàn bà giấu đêm vào trong tóc" gợi lên vẻ đẹp huyền bí, chất chứa cả một bầu trời tâm sự và những u uẩn không thể gọi tên. Dù biết đối phương cũng chỉ là một người bình thường, nhưng sự hiện diện của em đã trở thành một nỗi ám ảnh định mệnh đi theo suốt kiếp người. Nỗi cô đơn trong bài hát được đẩy lên đến mức tận cùng, khi ngay cả những thanh âm và lời nói cũng trở nên bất lực trước khoảng trống mênh mông của tâm hồn. Những giả định về việc em hóa đá hay bầu trời vỡ rơi càng làm đậm nét sự đổ vỡ và bế tắc trong một cuộc yêu không có hồi kết. Quầng thu ấy vẫn mãi vằng vặc giữa trời như một chứng nhân cho nỗi buồn thiên thu của những người đã yêu hết mình nhưng chỉ nhận lại sự thất vọng. Tác phẩm khép lại bằng câu hỏi đầy day dứt về sự tìm kiếm vô vọng của con người giữa một thế gian đầy rẫy những khoảng trống và nỗi cô đơn. Đây là tiếng lòng của những tâm hồn nhạy cảm, luôn khao khát tìm thấy sự đồng điệu tuyệt đối nhưng cuối cùng vẫn phải đối diện với thực tại lẻ loi.
Bài hát "Khúc Mùa Thu" là một tuyệt phẩm về tình yêu đầy ám ảnh và những chiêm nghiệm sâu sắc về thân phận con người khi đối diện với thời gian. Qua ý thơ Hồng Thanh Quang và âm nhạc Phú Quang, tác phẩm mở đầu bằng sự thừa nhận về tuổi trẻ đã qua nhưng lòng vẫn khát khao một bóng hình xa xăm như cung hằng. Lời nguyện ước cũ vẫn rực rỡ như vòng nguyệt quế, chẳng chịu nhòa đi ngay cả khi cuộc đời đã bước vào giai đoạn xế bóng của mùa trăng. Nhân vật chính bộc lộ một tình yêu mãnh liệt đến mức sẵn sàng quên mình, coi việc hy sinh trọn vẹn cho người thương chính là hạnh phúc cuối cùng. Hình ảnh "người đàn bà giấu đêm vào trong tóc" gợi lên vẻ đẹp huyền bí, chất chứa cả một bầu trời tâm sự và những u uẩn không thể gọi tên. Dù biết đối phương cũng chỉ là một người bình thường, nhưng sự hiện diện của em đã trở thành một nỗi ám ảnh định mệnh đi theo suốt kiếp người. Nỗi cô đơn trong bài hát được đẩy lên đến mức tận cùng, khi ngay cả những thanh âm và lời nói cũng trở nên bất lực trước khoảng trống mênh mông của tâm hồn. Những giả định về việc em hóa đá hay bầu trời vỡ rơi càng làm đậm nét sự đổ vỡ và bế tắc trong một cuộc yêu không có hồi kết. Quầng thu ấy vẫn mãi vằng vặc giữa trời như một chứng nhân cho nỗi buồn thiên thu của những người đã yêu hết mình nhưng chỉ nhận lại sự thất vọng. Tác phẩm khép lại bằng câu hỏi đầy day dứt về sự tìm kiếm vô vọng của con người giữa một thế gian đầy rẫy những khoảng trống và nỗi cô đơn. Đây là tiếng lòng của những tâm hồn nhạy cảm, luôn khao khát tìm thấy sự đồng điệu tuyệt đối nhưng cuối cùng vẫn phải đối diện với thực tại lẻ loi.
LỜI BÀI HÁT
Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhoà khi tới giữa mùa trăng.
Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi em mải miết đi tìm.
Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người.
Ngay cả nếu âm thầm em hoá đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời.
* Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi.