

Tác giả: Phạm Duy
Thể hiện: Quỳnh Dao
“Khúc ca biệt ly (Célèbre valse de Brahms)” của Phạm Duy là một khúc nhạc trữ tình cổ điển thấm đẫm nỗi buồn hoài niệm, nơi tình yêu hiện lên như một ký ức xa xăm theo bước thời gian lặng lẽ trôi qua, ca từ gợi hình ảnh đêm lạnh, tiếng đàn xưa, mưa buồn và mái tóc pha sương để diễn tả một mối tình đã chết từ thuở non trẻ nhưng dư âm vẫn day dứt suốt kiếp người, bài hát không chỉ là lời tiễn biệt của một cuộc tình mong manh mà còn là tiếng thở dài về thân phận con người trước sự tàn nhẫn của thời gian, nơi yêu thương dù phai nhạt vẫn không thể xóa nhòa, để lại một giá trị tinh thần sâu sắc về ký ức, mất mát và nỗi buồn đẹp đẽ của những gì đã từng rất thật trong đời.
“Khúc ca biệt ly (Célèbre valse de Brahms)” của Phạm Duy là một khúc nhạc trữ tình cổ điển thấm đẫm nỗi buồn hoài niệm, nơi tình yêu hiện lên như một ký ức xa xăm theo bước thời gian lặng lẽ trôi qua, ca từ gợi hình ảnh đêm lạnh, tiếng đàn xưa, mưa buồn và mái tóc pha sương để diễn tả một mối tình đã chết từ thuở non trẻ nhưng dư âm vẫn day dứt suốt kiếp người, bài hát không chỉ là lời tiễn biệt của một cuộc tình mong manh mà còn là tiếng thở dài về thân phận con người trước sự tàn nhẫn của thời gian, nơi yêu thương dù phai nhạt vẫn không thể xóa nhòa, để lại một giá trị tinh thần sâu sắc về ký ức, mất mát và nỗi buồn đẹp đẽ của những gì đã từng rất thật trong đời.
Intro: - -
Đêm lạnh lùng trôi qua bàng hoàng nghe mấy cung đàn xưa
Nhạc lòng tha thiết gọi người muôn kiếp tình này đã chết khi trăng còn thơ
Người từ năm xưa về cùng đêm mưa giọt sầu rơi xuống nghe buồn đưa
Tình còn vương vấn dù là tình phai nhạt nhòa theo bóng đêm không còn ai
Mình đã cho nhau, tình nồng qua mau, chỉ còn niềm đau
Đời người bao lâu mà còn thương nhớ, chờ người cho qua hết xuân thì
Yêu dù tình mong manh sợi buồn che hết bao niềm đau
Tìm người yêu dấu từ ngày còn thơ giờ này tóc đã sương pha mấy mùa
Còn gì cho nhau chỉ còn thương đau đường dài về đâu
Tình còn bao lâu mà thời gian chết gọi hồn theo ta đêm chia lia
Bên mộ phần rêu phong người ngồi ôm bóng nghe lạnh căm
Lời còn tha thiết đời người ai biết, tình này muôn kiếp vẫn chưa phai mờ
Đang tải bình luận...


