

“Không Lời” của Trid Minh là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc trầm lắng, kể lại câu chuyện của một mối quan hệ mập mờ nơi tình cảm lớn dần trong im lặng, ánh mắt và những cử chỉ thân quen thay cho mọi lời yêu, để rồi vì không ai đủ dũng cảm đặt tên cho cảm xúc ấy mà cả hai cứ lặng lẽ xa nhau, bài hát chạm vào nỗi day dứt rất thật của những trái tim từng yêu nhưng không nói, từng hy vọng nhưng không dám khẳng định, để cuối cùng nhận ra rằng đôi khi điều đau nhất không phải là chia tay, mà là chưa từng chính thức bắt đầu.
“Không Lời” của Trid Minh là một bản nhạc hiện đại mang màu sắc trầm lắng, kể lại câu chuyện của một mối quan hệ mập mờ nơi tình cảm lớn dần trong im lặng, ánh mắt và những cử chỉ thân quen thay cho mọi lời yêu, để rồi vì không ai đủ dũng cảm đặt tên cho cảm xúc ấy mà cả hai cứ lặng lẽ xa nhau, bài hát chạm vào nỗi day dứt rất thật của những trái tim từng yêu nhưng không nói, từng hy vọng nhưng không dám khẳng định, để cuối cùng nhận ra rằng đôi khi điều đau nhất không phải là chia tay, mà là chưa từng chính thức bắt đầu.
Ánh mắt ta nói thay lời yêu vào ngày hôm ấy,
Chỉ cần có thế là mình đã biết tình cảm này đang lớn lên
Ánh mắt lại nói thay lòng ta vào ngày hôm nay,
Cần gì đến một lời để biết trong nhau chẳng còn được như lúc đầu.
...Mà đó có phải là yêu? Hay cũng chỉ là một cảm giác do chính em tự hiểu?
Chẳng thà ta cứ yêu hết mình rồi thôi
Dù đau hết mình rồi thôi còn hơn cứ hoài lửng lơ, để ta mãi…
Không lời khẳng định Không lời tỏ tình Không cả lời chia tay
Tình cảm ấy l ớn lên nhưng không ai đặt tên Nên cứ im thinh đổi thay
Và rồi không lời phủ nhận Không lời buồn giận Mà cứ thế ta xa dần.
Cả hai đã bên nhau một đoạn đường dài, Chỉ tội là đoạn đường sai…
Mình đâu chỉ là người bạn thường đến với nhau lúc cô đơn
Mình đâu chỉ là cuộc gọi hàng tiếng, suốt đêm, có khi hơn...
Đâu chỉ là bàn tay vẫn chực chờ nắm lấy
Đang tải bình luận...
Khi chiếc xe đang dừng chờ đèn đỏ dù còn vài giây
Mình đâu chỉ là vậy nhưng cũng chẳng thể là nhiều hơn
Tự trách em thôi, cứ lún cho sâu
Giờ này ngoài quyền buồn thì em còn quyền gì đâu?
...Mà đó có phải là yêu? Hay cũng chỉ là một cảm giác do chính em tự hiểu?
Chẳng thà ta cứ yêu hết mình rồi thôi
Dù đau hết mình rồi thôi còn hơn cứ hoài lửng lơ, để ta mãi…
Không lời khẳng định Không lời tỏ tình Không cả lời chia tay
Tình cảm ấy l ớn lên nhưng không ai đặt tên Nên cứ im thinh đổi thay
Và rồi không lời phủ nhận Không lời buồn giận Mà cứ thế ta xa dần.
Cả hai đã bên nhau một đoạn đường dài, Chỉ tội là đoạn đường sai…
Có lẽ đã đến lúc kết thúc bao nhiêu tia hy vọng mình em ôm giữ
Có những lúc thắc mắc suốt bấy lâu nay “liệu anh đã từng yêu em chứ?”
Câu trả lời đã luôn ở đó, đến bây giờ thì em đã rõ
Cũng không quan trọng bằng việc em phải bước tiếp...
Không lời khẳng định Không lời tỏ tình Không cả lời chia tay
Tình cảm ấy l ớn lên nhưng không ai đặt tên Nên cứ im thinh đổi thay
Và rồi không lời phủ nhận Không lời buồn giận Mà cứ thế ta xa dần.
Cả hai đã bên nhau một đoạn đường dài, Chỉ tội là đoạn đường sai…



