

“Huyền thoại người con gái” của Lê Hựu Hà là một ca khúc nhạc xưa giàu tính biểu tượng và chiều sâu triết lý, dùng những hình ảnh thiên nhiên tinh khiết như ngọc đá, hoa trắng, sen, mây, tuyết và chim để khắc họa hình bóng người con gái vừa mong manh vừa vĩnh cửu, như một huyền thoại mang vẻ đẹp vượt thoát đời thường, ca từ đầy chất thơ và siêu thực gợi nên nỗi buồn nhân sinh, sự lạc lõng của kiếp người giữa thời gian và không gian vô định, qua đó bài hát không chỉ là khúc ca về vẻ đẹp nữ tính mà còn là tiếng thở dài sâu lắng về thân phận, về khát vọng tìm kiếm ý nghĩa và sự an yên trong một thế giới nhiều biến động.
“Huyền thoại người con gái” của Lê Hựu Hà là một ca khúc nhạc xưa giàu tính biểu tượng và chiều sâu triết lý, dùng những hình ảnh thiên nhiên tinh khiết như ngọc đá, hoa trắng, sen, mây, tuyết và chim để khắc họa hình bóng người con gái vừa mong manh vừa vĩnh cửu, như một huyền thoại mang vẻ đẹp vượt thoát đời thường, ca từ đầy chất thơ và siêu thực gợi nên nỗi buồn nhân sinh, sự lạc lõng của kiếp người giữa thời gian và không gian vô định, qua đó bài hát không chỉ là khúc ca về vẻ đẹp nữ tính mà còn là tiếng thở dài sâu lắng về thân phận, về khát vọng tìm kiếm ý nghĩa và sự an yên trong một thế giới nhiều biến động.
1. Loài ngọc đá mang tên em
Đã hơn mấy mùa gọt đau từng phiến
Loài hoa trắng mang môi em
Đã hơn mấy lần ủ nhuỵ hương đêm
Loài rêu biếc mang mắt em
Đã hơn mấy lần phiêu du dòng nước
Loài sen trắng mang tay em
Về trên vóc ngà rừng sâu không tên
ĐK: Đêm lắng sầu sương xuống đọng
Hàng cây khô bao kiếp cuối đầu
Đôi mắt buồn nghe dỗi hờn
Hồn lạc về đâu, đời lạc về đâu?
2. Loài tuyết trắng trong tim em
Từ lâu vẫn còn ngủ yên trìu mến
Loài mây trắng mang tóc em
Về trên chín tầng gọi nhau gió lên
Loài ngư nữ mang thân em
Ngủ yên giấc nồng trong câu hát thiên thần
Loài chim trắng mang chân em
Về nơi suối cạn biển khô không tên
Đang tải bình luận...



