

"Hờn trách con đò" của tác giả Phi Bằng, qua giọng ca của Dương Ngọc Thái, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang nỗi buồn sâu lắng về tình yêu và sự chia ly. Bài hát khắc họa hình ảnh con đò như một biểu tượng cho những kỷ niệm ngọt ngào và những lời hứa hẹn đã bị lãng quên, khiến cho người nghe cảm nhận được nỗi đau của người phụ nữ đang chờ đợi. Ca từ thể hiện sự giằng xé giữa tình yêu và sự phản bội, khi nhân vật chính tự trách mình đã làm tổn thương người yêu mà không hề hay biết. Những hình ảnh như "bến sông mang nỗi nhớ" hay "ánh trăng hao gầy" gợi lên một không gian tĩnh lặng nhưng đầy trăn trở, nơi mà nỗi nhớ và khao khát vẫn luôn hiện hữu. Bài hát không chỉ đơn thuần nói về sự mất mát mà còn truyền tải thông điệp về giá trị của tình yêu và sự chân thành, nhắc nhở chúng ta về những điều quý giá mà đôi khi ta vô tình đánh mất.
"Hờn trách con đò" của tác giả Phi Bằng, qua giọng ca của Dương Ngọc Thái, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang nỗi buồn sâu lắng về tình yêu và sự chia ly. Bài hát khắc họa hình ảnh con đò như một biểu tượng cho những kỷ niệm ngọt ngào và những lời hứa hẹn đã bị lãng quên, khiến cho người nghe cảm nhận được nỗi đau của người phụ nữ đang chờ đợi. Ca từ thể hiện sự giằng xé giữa tình yêu và sự phản bội, khi nhân vật chính tự trách mình đã làm tổn thương người yêu mà không hề hay biết. Những hình ảnh như "bến sông mang nỗi nhớ" hay "ánh trăng hao gầy" gợi lên một không gian tĩnh lặng nhưng đầy trăn trở, nơi mà nỗi nhớ và khao khát vẫn luôn hiện hữu. Bài hát không chỉ đơn thuần nói về sự mất mát mà còn truyền tải thông điệp về giá trị của tình yêu và sự chân thành, nhắc nhở chúng ta về những điều quý giá mà đôi khi ta vô tình đánh mất.
Cố gọi con đò, nhưng con đò dường như chẳng nghe
Cố gọi tôi về, nhưng tôi nào đâu có còn nghe
Mà tôi nhẫn tâm xem như là không có chuyện gì
Nào đâu có hay em đau lòng khóc ở bờ sông.
Chắc tại tôi làm em đau lòng mà không nói ra
Chắc tại con đò đưa tôi về nơi bến yên vui
Đò ơi cớ sao quên bao lời hứa hẹn ngọt ngào
Để cho bến sông mang nỗi nhớ đêm ngày chờ mong.
Thầm trách gì tôi, sao thay lòng đổi dạ mà chi
Để bến chiều nay không còn trông thấy được con đò
Nước sông vơi đầy bao tháng ngày mà em cứ trông
Ánh trăng hao gầy suốt đêm dài mà em vẫn mong.
Còn nhớ còn thương xin quay về bến đợi người ơi
Để bến đò xưa không còn ai cứ gọi ơi đò
Nói không nên lời, em khóc vì đời em nhỏ nhoi
Đã yêu nhau rồi sao nỡ làm vầng trăng vỡ đôi.
Đang tải bình luận...



