

"Hỡi cô lái đò" của tác giả Hồng Xương Long, qua giọng hát của Dương Ngọc Thái, là một bản tình ca sâu lắng, mang đậm nỗi nhớ và sự tiếc nuối. Ca từ của bài hát thể hiện tâm trạng của một chàng trai đang chờ đợi và thương nhớ cô lái đò, người đã rời xa anh để theo chồng. Những câu hò đầy chất thơ như "Có ai đưa đò cho tôi buồn nhắn gửi câu hò" không chỉ là lời nhắn gửi mà còn là tiếng lòng khao khát được gặp lại người thương, dù biết rằng dòng đời đã cuốn trôi những kỷ niệm đẹp. Bài hát khắc họa hình ảnh một tình yêu đơn phương, với nỗi cô đơn và tủi hờn khi phải đứng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác. Thông điệp về sự chia ly, sự mất mát và nỗi đau trong tình yêu được thể hiện một cách tinh tế, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Với giai điệu nhẹ nhàng, da diết, "Hỡi cô lái đò" như một bản nhạc buồn, lắng đọng trong tâm hồn người nghe, gợi nhớ về những mối tình đã qua và những kỷ niệm không thể phai mờ.
"Hỡi cô lái đò" của tác giả Hồng Xương Long, qua giọng hát của Dương Ngọc Thái, là một bản tình ca sâu lắng, mang đậm nỗi nhớ và sự tiếc nuối. Ca từ của bài hát thể hiện tâm trạng của một chàng trai đang chờ đợi và thương nhớ cô lái đò, người đã rời xa anh để theo chồng. Những câu hò đầy chất thơ như "Có ai đưa đò cho tôi buồn nhắn gửi câu hò" không chỉ là lời nhắn gửi mà còn là tiếng lòng khao khát được gặp lại người thương, dù biết rằng dòng đời đã cuốn trôi những kỷ niệm đẹp. Bài hát khắc họa hình ảnh một tình yêu đơn phương, với nỗi cô đơn và tủi hờn khi phải đứng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác. Thông điệp về sự chia ly, sự mất mát và nỗi đau trong tình yêu được thể hiện một cách tinh tế, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Với giai điệu nhẹ nhàng, da diết, "Hỡi cô lái đò" như một bản nhạc buồn, lắng đọng trong tâm hồn người nghe, gợi nhớ về những mối tình đã qua và những kỷ niệm không thể phai mờ.
Có ai đưa đò cho tôi buồn nhắn gửi câu hò
Hò rằng tôi thương cô lái đò giờ đang ở đâu
Cô có nghe bao đêm trắng tôi chờ
Người vui bên ấy đau lòng tôi thương nhớ bên này
Nước trôi xa nguồn không quay về bến cũ bao giờ
Ngày nào cô thương thân tôi nghèo đời bao gió sương
Nhưng cớ sao không đi hết con đường
Bỏ tôi giữa khơi sao cô đành bỏ bạn người ơi!
Hỡi cô lái đò ơi! Đêm thức giấc bao lần nghe sóng xô bờ tôi nhớ người ta
Cô theo chồng bỏ bến tôi đứng khóc bên bờ chỉ mỗi tôi (hờ) đội mưa đứng trông
Tan nát cõi lòng đò xa bến sông
Hỡi! Hỡi cô lái đò sao phụ tình tôi
có nghe tôi buồn theo dòng trôi
Đã thương nhau rồi sao người ơi lỡ đành chia lứa đôi
Có...có ai đưa đò…ơi đò ơi
Để tôi qua đò một lần thôi
Nói câu giã từ với người ta dẫu lòng nghe xót xa
Đang tải bình luận...



