

“Hoàng Hôn Nhớ Em” của Ngọc Minh 74 là một ca khúc trữ tình buồn man mác, lấy không gian hoàng hôn, mùa đông và những con phố đông người để khắc họa nỗi nhớ khôn nguôi của một người yêu trong đơn phương và mất mát, qua ca từ giản dị nhưng đầy cảm xúc, bài hát kể về sự chờ đợi tuyệt vọng, niềm tin sắc son và nỗi đau khi người mình yêu đã bước sang bến khác, để rồi giữa ánh chiều tàn và cơn mưa lặng lẽ, tình yêu ấy vẫn được giữ lại như một đóa hoa trong tim, không còn hy vọng nhưng chưa từng rời xa.
“Hoàng Hôn Nhớ Em” của Ngọc Minh 74 là một ca khúc trữ tình buồn man mác, lấy không gian hoàng hôn, mùa đông và những con phố đông người để khắc họa nỗi nhớ khôn nguôi của một người yêu trong đơn phương và mất mát, qua ca từ giản dị nhưng đầy cảm xúc, bài hát kể về sự chờ đợi tuyệt vọng, niềm tin sắc son và nỗi đau khi người mình yêu đã bước sang bến khác, để rồi giữa ánh chiều tàn và cơn mưa lặng lẽ, tình yêu ấy vẫn được giữ lại như một đóa hoa trong tim, không còn hy vọng nhưng chưa từng rời xa.
Chiều hoàng hôn cây lá xác xơ
có một người nhớ em vô bờ,
Mặt trời dần buông anh cứ mong chờ
Chờ em về về với giấc mơ anh.
Một chiều mùa đông trên phố đông người
trong vô hình anh tưởng mình đã có em,
Bầu trời xanh nắng quang mây tận
ở trong lòng tim anh vẫn đóng băng.
Anh vẫn sống như giấc mơ anh luôn tôn thờ
Bài ca anh viết cho em anh chưa từng nghi ngờ
Về một tình yêu sắc son nghìn năm
Về một cuộc chơi anh đã thua em trọn đời
Anh sẽ kết khúc ca tại đây
Để đóa hoa trong tim mãi không rời xa.
Một chiều mưa em bước theo chồng
trong hận thù anh vẫn mãi thương em.
Đang tải bình luận...



