

“Hoa soan bên thềm cũ” của Tuấn Khanh là một ca khúc trữ tình nhạc xưa chan chứa hoài niệm, kể về cuộc trở về sau những năm xa cách khi ký ức làng quê, mối tình đầu và hình ảnh hoa soan vàng dịu dàng bên thềm cũ hòa quyện trong niềm vui yên bình sau đau thương, ca từ mộc mạc mà sâu lắng khắc họa tình yêu thủy chung của đôi lứa giữa chiến tranh và chia ly, để rồi từ hương hoa nhẹ nhàng ấy lan tỏa thông điệp về niềm tin, sự chờ đợi và vẻ đẹp bền bỉ của tình yêu gắn liền với quê hương và trách nhiệm nơi biên cương.
“Hoa soan bên thềm cũ” của Tuấn Khanh là một ca khúc trữ tình nhạc xưa chan chứa hoài niệm, kể về cuộc trở về sau những năm xa cách khi ký ức làng quê, mối tình đầu và hình ảnh hoa soan vàng dịu dàng bên thềm cũ hòa quyện trong niềm vui yên bình sau đau thương, ca từ mộc mạc mà sâu lắng khắc họa tình yêu thủy chung của đôi lứa giữa chiến tranh và chia ly, để rồi từ hương hoa nhẹ nhàng ấy lan tỏa thông điệp về niềm tin, sự chờ đợi và vẻ đẹp bền bỉ của tình yêu gắn liền với quê hương và trách nhiệm nơi biên cương.
Khi nắng nhẹ vương trên lưng đồi
Xa vắng miền quê bao năm rồi
Về gặp em ngây thơ duyên dáng
Hôm xưa tiễn anh nơi cuối làng
Khi tới đầu thôn tim rộn ràng
Mơ ước mộng xưa chưa phai tàn
Mà làng thôn nay sao vui quá
Lâng lâng như lạc vào đồng hoa
Tới trước ngõ cũ nghe kể rằng
Giặc tràn qua thôn xóm
Gieo bao đau thương bao điêu tàn
Từ ngày anh vắng xa
Nay qua đau thương, yên bình rồi
Tình ta lên hương ngát
Như hương hoa soan vàng bên thềm
Nhẹ nhàng nhưng ngất say
Em nhé, mình thương nhau muôn đời
Anh giữ tìnn biên cương xa vời
Đừng buồn khi xa anh, em nhé
Thăm em đôi ngày rồi anh đi
Đang tải bình luận...



