Karaoke Hoạ Sĩ Tồi & Sáng tác Đạt Max
Tác giả: Đạt Max
Thể hiện: Thái Học
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Hoạ Sĩ Tồi" của Đạt Max là một bản nhạc đầy trăn trở về một tình yêu dang dở được ví như những bức tranh chưa bao giờ hoàn thiện trên trang giấy trắng cuộc đời. Tác giả đã mượn hình ảnh người họa sĩ để diễn tả sự bất lực của một chàng trai khi cố gắng tô vẽ nên một tương lai hạnh phúc nhưng đổi lại chỉ là những nét vẽ vụng về và u buồn màu nước mắt. Bài hát tạo nên một sự đối lập đầy xót xa giữa những dự định tươi đẹp và thực tại phũ phàng khi vẽ hoa thiếu lá, vẽ mây thiếu gió và đau đớn nhất là vẽ đời lại thiếu vắng bóng hình em. Dù nhân vật chính có thể vẽ được mọi cảnh vật thiên nhiên hay tương lai rạng rỡ thì anh vẫn mãi mãi không thể vẽ được sự vẹn tròn cho câu chuyện tình yêu của chính mình. Những gam màu hồng tươi sáng mà anh muốn dành cho người con gái ấy cuối cùng lại bị bao phủ bởi màu đen trắng của nỗi cô đơn và những cơn bão giông cuộc đời đầy nghiệt ngã. Càng cố gắng tô điểm cho hạnh phúc thì nỗi đau lòng lại càng hiện rõ trong từng nét vẽ dẫu anh đã dành hết tâm tư để mong cầu một kết thúc tốt đẹp hơn. Hình ảnh cầu vồng thiếu nắng hay tình yêu thiếu vắng đối phương đã khắc họa sâu sắc tâm thế của một người tự nhận mình là họa sĩ tồi vì không giữ nổi người mình thương. Giai điệu và ca từ hòa quyện tạo nên một không gian nghệ thuật đượm buồn khiến người nghe như cảm nhận được từng nhịp đập tan vỡ trong trái tim của một người luôn khao khát yêu và được yêu. Bản nhạc kết thúc trong sự lửng lơ của những nét vẽ dở dang như nhắc nhở chúng ta về những hối tiếc trong cuộc sống khi đôi khi nỗ lực thôi là chưa đủ để giữ lại một người. Đây thực sự là một bài hát chạm đến những góc khuất cô đơn nhất của con người khi đối diện với sự chia ly và những hy vọng không thành trong cuộc đời.
"Hoạ Sĩ Tồi" của Đạt Max là một bản nhạc đầy trăn trở về một tình yêu dang dở được ví như những bức tranh chưa bao giờ hoàn thiện trên trang giấy trắng cuộc đời. Tác giả đã mượn hình ảnh người họa sĩ để diễn tả sự bất lực của một chàng trai khi cố gắng tô vẽ nên một tương lai hạnh phúc nhưng đổi lại chỉ là những nét vẽ vụng về và u buồn màu nước mắt. Bài hát tạo nên một sự đối lập đầy xót xa giữa những dự định tươi đẹp và thực tại phũ phàng khi vẽ hoa thiếu lá, vẽ mây thiếu gió và đau đớn nhất là vẽ đời lại thiếu vắng bóng hình em. Dù nhân vật chính có thể vẽ được mọi cảnh vật thiên nhiên hay tương lai rạng rỡ thì anh vẫn mãi mãi không thể vẽ được sự vẹn tròn cho câu chuyện tình yêu của chính mình. Những gam màu hồng tươi sáng mà anh muốn dành cho người con gái ấy cuối cùng lại bị bao phủ bởi màu đen trắng của nỗi cô đơn và những cơn bão giông cuộc đời đầy nghiệt ngã. Càng cố gắng tô điểm cho hạnh phúc thì nỗi đau lòng lại càng hiện rõ trong từng nét vẽ dẫu anh đã dành hết tâm tư để mong cầu một kết thúc tốt đẹp hơn. Hình ảnh cầu vồng thiếu nắng hay tình yêu thiếu vắng đối phương đã khắc họa sâu sắc tâm thế của một người tự nhận mình là họa sĩ tồi vì không giữ nổi người mình thương. Giai điệu và ca từ hòa quyện tạo nên một không gian nghệ thuật đượm buồn khiến người nghe như cảm nhận được từng nhịp đập tan vỡ trong trái tim của một người luôn khao khát yêu và được yêu. Bản nhạc kết thúc trong sự lửng lơ của những nét vẽ dở dang như nhắc nhở chúng ta về những hối tiếc trong cuộc sống khi đôi khi nỗ lực thôi là chưa đủ để giữ lại một người. Đây thực sự là một bài hát chạm đến những góc khuất cô đơn nhất của con người khi đối diện với sự chia ly và những hy vọng không thành trong cuộc đời.
LỜI BÀI HÁT
Thế giới của anh..
Giống như một trang giấy trắng.
Từng ngày cố gắng, anh vẽ nên một bức tranh
Nhưng anh vẽ hoa, thì lại thiếu lá
Vẽ ánh hoàng hôn, lại thiếu chân trời
Vẽ mây thiếu gió, vẽ đời thiếu em
Rồi anh cũng vẽ được tất cả,
nhưng lại không vẽ được hạnh phúc chúng ta.
Anh vẽ được tương lai nhưng chính anh không thực hiện được.
Từng ngày tô vẽ, bức tranh nào cũng u buồn màu nước mắt
Không bức tranh nào hoàn hảo anh giống như họa sĩ tồi
Anh vẽ cầu vồng thì lại thiếu nắng
Anh vẽ tình yêu thì em thiếu vắng
Anh cố tô màu hạnh phúc nhưng hạnh phúc với anh là màu đen trắng
Muốn vẽ cho em cuộc sống màu hồng
Thế nhưng đời anh lại toàn bão với giông
Càng tô càng vẽ anh lại cảm thấy đau lòng