

Bài hát "Hát cho lần về đất" với nhạc của Trịnh Công Sơn và lời của Toại Khanh là một bản triết ca sâu sắc về sự vô thường và kiếp nhân sinh đầy biến động. Nội dung bài hát phác họa hình ảnh con người sau khi đã đi qua một đời rong chơi như mây trời, cuối cùng chọn cách nằm lại trong lòng đất với đôi bàn tay trắng. Khi cái chết đến, mọi hân hoan của nụ cười hay nỗi đau của những cuộc tình gầy đều tan biến, chỉ còn lại sự đơn côi giữa miền tăm tối. Tác giả chiêm nghiệm về quy luật nghiệt ngã của cuộc đời khi vài ngày vui ngắn ngủi phải đổi bằng vạn ngày sầu muộn và trái tim yêu thương cũng trở nên héo úa. Những ân tình xưa cũ, những oán ghét hay thương nhớ giờ đây đều được gửi vào cõi u minh khi xác thân chỉ còn như chiếc lá khô chờ ngày mục nát. Câu hỏi về việc liệu thế gian có ai còn nhớ đến mình khi mùa đông tràn về trên khu vườn đời gợi lên nỗi buồn nhạt nhòa của sự quên lãng. Bài hát còn xoáy sâu vào sự hối tiếc về một đời sống trong vô minh, dại khờ mà chưa kịp hiểu hết ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Những bước chân khổ nạn và những nỗi niềm mịt mùng được tái hiện như một vùng tối mà mỗi linh hồn đều phải băng qua trước khi đối diện với nấm mồ xanh. Cuối cùng, tác phẩm đặt ra một câu hỏi đầy tính triết lý về sự luân hồi, mong muốn dứt bỏ mọi duyên nợ thế gian để tìm thấy sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đây là một khúc ca trầm mặc, nhắc nhở con người về giá trị của lòng lành và sự thức tỉnh trước khi bước vào cuộc tử sinh vô định.
Bài hát "Hát cho lần về đất" với nhạc của Trịnh Công Sơn và lời của Toại Khanh là một bản triết ca sâu sắc về sự vô thường và kiếp nhân sinh đầy biến động. Nội dung bài hát phác họa hình ảnh con người sau khi đã đi qua một đời rong chơi như mây trời, cuối cùng chọn cách nằm lại trong lòng đất với đôi bàn tay trắng. Khi cái chết đến, mọi hân hoan của nụ cười hay nỗi đau của những cuộc tình gầy đều tan biến, chỉ còn lại sự đơn côi giữa miền tăm tối. Tác giả chiêm nghiệm về quy luật nghiệt ngã của cuộc đời khi vài ngày vui ngắn ngủi phải đổi bằng vạn ngày sầu muộn và trái tim yêu thương cũng trở nên héo úa. Những ân tình xưa cũ, những oán ghét hay thương nhớ giờ đây đều được gửi vào cõi u minh khi xác thân chỉ còn như chiếc lá khô chờ ngày mục nát. Câu hỏi về việc liệu thế gian có ai còn nhớ đến mình khi mùa đông tràn về trên khu vườn đời gợi lên nỗi buồn nhạt nhòa của sự quên lãng. Bài hát còn xoáy sâu vào sự hối tiếc về một đời sống trong vô minh, dại khờ mà chưa kịp hiểu hết ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Những bước chân khổ nạn và những nỗi niềm mịt mùng được tái hiện như một vùng tối mà mỗi linh hồn đều phải băng qua trước khi đối diện với nấm mồ xanh. Cuối cùng, tác phẩm đặt ra một câu hỏi đầy tính triết lý về sự luân hồi, mong muốn dứt bỏ mọi duyên nợ thế gian để tìm thấy sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đây là một khúc ca trầm mặc, nhắc nhở con người về giá trị của lòng lành và sự thức tỉnh trước khi bước vào cuộc tử sinh vô định.
Nhạc: Trịnh Công Sơn
Viết lời: Toại Khanh ( Sư Giác Nguyên )
1/ Ta nằm chết sau một mùa sống kiếp mây
Đã tung tăng bao cuộc tình gầy
Đã lênh đênh trên dòng đời này
Giờ nằm đó trong mộ phần tay trắng tay
Không biết chi là buồn không biết chi nụ cười
Thân ta lấp vùi miền tăm tối
Nghe giữa đêm đời mỗi mình đơn côi
2/ Ta nằm chết cho một lần vào kiếp sau
Mấy hôm vui cho vạn ngày sầu
Trái tim yêu thôi giờ cũng nhàu
Đời nghìn hướng chưa hò hẹn đã mất nhau
Như lá kia bỏ cành, như ai kia phụ mình
Rong chơi một thời giờ thôi Bb] hết
Những ghét thương đành gửi vào u minh
ĐK: Cuộc đời ngày đó ai nhớ ta không
Vườn đời buồn hiu khi đã sang đông
Người cũ còn ai, mặt người lạ quen
Khi xác ta như lá khô chờ nát
Đang tải bình luận...
Ân tình ngày đó nay đã phôi pha
Nỗi niềm ngày xưa chiếc lá bay xa
Mộ phần từng khuya ngậm ngùi mình ta
Trong bóng đêm cuộc tử sinh buồn cũng nhạt nhòa
Ta nằm chết trong dại khờ không biết chi
Sống vô minh hiểu đời là gì
Nấm mồ xanh đến hẹn lại về
Lòng lành đó trong một đời có mấy khi
Những bước chân khổ nạn, những nổi riêng mịt mùng
Ta qua một đời đầy vùng tối
Hỏi dứt thân này luân hồi thêm chi



