Yokara Logo

Yokara
Hát karaoke hoàn toàn miễn phí

Tải app
Hận Tha La
00:00

Karaoke Hận Tha La & Sáng tác Sơn Thảo

Tác giả: Sơn Thảo

Thể hiện: Quang Lê

THÔNG TIN

Thể loại:Trữ tình
Nhịp:4/4
Tempo:153

GIỚI THIỆU

"Hận Tha La" của Sơn Thảo là khúc ca bi tráng về một xóm Đạo hiền hòa nay chìm trong lửa đạn và tiêu điều. Tác giả khắc họa hình ảnh Tha La hoang tàn dưới màu tang khói lửa, nơi rừng xanh suối mát đã lùi xa nhường chỗ cho hận thù ai oán dâng cao. Những người con của xóm Đạo đã khép kín chiếc áo ngày xưa để khoác lên mình bộ chinh y, ra đi giết giặc với lời hẹn thề chưa ngày trở lại. Nỗi lòng viễn khách bồi hồi thương tiếc một mùa thu nắng hanh vàng, nhìn hoa máu rưng sầu mà ngậm ngùi cho cảnh sầu quốc biến não nùng. Điệp khúc vang lên như tiếng than thân trách phận cho một miền đất yên lành nay phải gánh chịu bao thương đau và chia lìa. Khát vọng giặc tan để ngày vui xưa trở lại, để khách lại về thăm xóm là lời cầu nguyện tha thiết cho sự bình yên của quê hương. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ bi sầu, phẫn uất, biến nỗi đau của một địa danh thành biểu tượng cho sự mất mát của cả dân tộc trong thời chiến. Nhạc phẩm khép lại với câu hỏi về ngày tận cùng của hận thù, để lại trong lòng người nghe một nỗi buồn chất ngất và niềm hy vọng mong manh về sự hồi sinh.

LỜI BÀI HÁT

1. Đây Tha La đây xóm Đạo tiêu điều

Cây buồn quanh hận thù dâng ai oán

Đây mênh mông, tha la buồn quạnh quẽ

Kìa rừng cây trái ngọt khách một dạo về thăm xóm

Hồn ngây ngất và buồn xưa lây lất

Nhìn hoa máu rưng sầu.

2. Đây Tha La đây xóm Đạo hoang tàn

Mây trời vây quanh màu tang khói lửa

Bao năm qua, Tha La còn chờ đó

Đoàn người đi giết thù đã hẹn về từ dạo ấy

Lòng viễn khách, bồi hồi như thương tiếc

Mùa thu nắng hanh vàng.

ĐK:

Tha La ơi, xóm Đạo ơi

Còn đâu nữa chiếc áo ngày xưa

Đành khép kín, khoác vào bộ chinh y

Lòng hờn căm, một chiều xưa lửa dậy

Nghe não nùng chưa, Tha La sầu quốc biến

Xóm Đạo chất hận thù.

3. Đâu Tha La đâu xóm Đạo yên lành

Nay còn đâu một rừng xanh suối mát

Tha La ơi, khi nao giặc tan hết

Và ngày vui xưa trở lại, khách lại về thăm xóm

Buồn lây lất, và buồn xưa chất ngất

Hận kia đến bao giờ.