Yokara Logo

Yokara
Hát karaoke hoàn toàn miễn phí

Tải app
Hận Đồ Bàn
00:00

Karaoke Hận Đồ Bàn & Sáng tác Xuân Tiên

Tác giả: Xuân Tiên

Thể hiện: Chế linh

THÔNG TIN

Thể loại:Trữ tình
Nhịp:4/4
Tempo:98

GIỚI THIỆU

“Hận Đồ Bàn” của Xuân Tiên là một ca khúc trữ tình – sử thi mang đậm phong cách nhạc xưa, với giai điệu và ca từ bi hùng gợi mở không gian hoang phế của một kinh đô cũ, nơi rừng sâu, tháp cổ, tiếng gió và bóng đêm trở thành chứng nhân cho một thời oanh liệt đã lùi xa, bài hát không chỉ là lời than khóc cho sự suy vong của một vương quốc mà còn là khúc vong quốc ca thấm đẫm uất hận, tiếc thương và tự hào, qua hình ảnh máu xương vùi lấp, thuyền chiến, voi trận và bóng dáng Chế Bồng Nga trong ký ức, ca khúc khơi dậy nỗi đau lịch sử hòa cùng niềm cảm khái về kiếp người và thời cuộc, để lại giá trị tinh thần sâu sắc như một lời nhắc nhở về quá khứ, về linh hồn dân tộc vẫn âm thầm vọng mãi cùng non sông.

LỜI BÀI HÁT

Rừng hoang vu, vùi lấp bao nhiêu uất căm hận thù

Ngàn gió ru, muôn tiếng vang trong tối tăm mịt mù.

Vạc kêu sương, buồn nhắc đây bao lúc xưa quật cường.

Đàn đóm vương như bóng ai trong lúc đêm trường về.

Rừng trầm cô tịch đèo cao thác sâu

Đồi hoang suối reo hoang vắng cheo leo

Ngàn muôn tiếng âm tháng năm buồn ngân

Âm thầm hòa bài hận vong quốc ca.

Người xưa đâu mà tháp thiêng cao đứng như buồn rầu.

Lầu các đâu nay thấy chăng rừng xanh xanh một màu.

Đồ Bàn miền Trung đường về đây

Máu như loang thắm chưa phai dấu

Xương trắng sâu vùi khí hờn căm khó tan

Kìa ngoài trùng dương đoàn thuyền ai

Nhấp nhô trên sóng xa xa tắp

Mơ bóng Chiêm thuyền Chế Bồng Nga.

Vượt khơi.

Về kinh đô ngàn thớt voi uy hiếp quân giặc thù

Triền sóng xô muôn lớp quân Chiêm tiến như tràn bờ

Tiệc liên hoan nhạc tấu vang trên xứ thiêng Đồ Bàn

Dạ yến ban cung nữ dâng lên khúc ca về Chàm.

Một thời oanh liệt người dân nước Chiêm

Lừng ghi chiến công vang khắp non sông

Mộng kia dẫu tan cuốn theo thời gian

Nhưng hồn ngàn đời còn theo nước non.

Người xưa đâu, mồ đắp cao hay đã sâu thành hào.

Lầu các đâu, nay thấy chăng rừng xanh xanh một màu

Người xưa đâu?

Người xưa đâu?

Người xưa đâu?