
Karaoke Hai mươi bốn giờ phép & Sáng tác Trúc Phương
Tác giả: Trúc Phương
Thể hiện: Đan Nguyên
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Hai mươi bốn giờ phép" của Trúc Phương là một kiệt tác bolero viết về sự quý giá của thời gian trong tình yêu thời chiến. Với quỹ thời gian ngắn ngủi, người lính trở về tìm người thương trong sự vội vã nhưng đầy trân trọng qua từng viên sỏi đường nhà. Khoảnh khắc đối mặt giúp mọi buồn phiền dương gian lẩn mất, đưa đôi lứa về với sự thuần khiết nguyên thủy khi ngôn ngữ tình đôi khi chỉ là những dấu tay vụng về. Tác giả khéo léo tính toán từng giờ đi và về để dành trọn mười sáu giờ quý báu nhất cho người yêu, tạo nên một không gian hạnh phúc "lạc loài" giữa thực tại chinh chiến. Sự giằng xé giữa tình yêu bé nhỏ và trách nhiệm với quê hương được lột tả qua ánh mắt đỏ hoe lúc chia tay khi trời chưa kịp sáng. Nhạc phẩm không chỉ là lời tự sự của một cuộc hẹn hò mà còn là biểu tượng cho những khát khao bình dị nhưng xa xỉ của người lính. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ lãng mạn, chân thành, biến những giây phút ngắn ngủi thành kỷ niệm vĩnh cửu trong lòng người nghe. Đây là khúc hát lay động về sự hy sinh và tình yêu nồng cháy của một thế hệ dâng hiến tuổi xuân cho đất nước.
"Hai mươi bốn giờ phép" của Trúc Phương là một kiệt tác bolero viết về sự quý giá của thời gian trong tình yêu thời chiến. Với quỹ thời gian ngắn ngủi, người lính trở về tìm người thương trong sự vội vã nhưng đầy trân trọng qua từng viên sỏi đường nhà. Khoảnh khắc đối mặt giúp mọi buồn phiền dương gian lẩn mất, đưa đôi lứa về với sự thuần khiết nguyên thủy khi ngôn ngữ tình đôi khi chỉ là những dấu tay vụng về. Tác giả khéo léo tính toán từng giờ đi và về để dành trọn mười sáu giờ quý báu nhất cho người yêu, tạo nên một không gian hạnh phúc "lạc loài" giữa thực tại chinh chiến. Sự giằng xé giữa tình yêu bé nhỏ và trách nhiệm với quê hương được lột tả qua ánh mắt đỏ hoe lúc chia tay khi trời chưa kịp sáng. Nhạc phẩm không chỉ là lời tự sự của một cuộc hẹn hò mà còn là biểu tượng cho những khát khao bình dị nhưng xa xỉ của người lính. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ lãng mạn, chân thành, biến những giây phút ngắn ngủi thành kỷ niệm vĩnh cửu trong lòng người nghe. Đây là khúc hát lay động về sự hy sinh và tình yêu nồng cháy của một thế hệ dâng hiến tuổi xuân cho đất nước.
LỜI BÀI HÁT
1. Từ xa tôi về phép hai mươi bốn giờ
Tìm người thương trong người thương
Chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà
Chiều nghiêng nghiêng nắng đổ
Và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ.
2. Cửa tâm tư là mắt nên khi đối mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất
Ðưa ta đi về nguyên thủy loài người
Lời yêu khi muốn ngỏ
Vụng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay.
ĐK: Bốn giờ đi dài thêm bốn giờ về
Thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi
Ta đưa ta đến vùng tuyệt vời
Ðêm lạc loài giấc ngủ mồ côi.
3. Người đi chưa đợi sáng
Ðưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rủ xuống
Thương quê hương và bé nhỏ tình này
Còn trong đôi mắt đỏ
Vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ.