

“Hai Bàn Tay Trắng” của Vinh Sử là một ca khúc nhạc xưa đậm chất bi thương, kể về nỗi cay đắng của người đàn ông nghèo khi tình yêu không thắng nổi vật chất, qua hình ảnh hai bàn tay trắng chai sạn đối lập với lụa là nhung gấm, bài hát phơi bày sự thật phũ phàng của phận nghèo và cảm giác bị bỏ rơi trong im lặng, để rồi từ những lời ca mộc mạc mà xót xa, ca khúc chạm đến giá trị tinh thần sâu sắc về lòng tự trọng, sự cam chịu và nỗi đau thầm lặng của những trái tim yêu chân thành nhưng không đủ điều kiện giữ người mình thương.
“Hai Bàn Tay Trắng” của Vinh Sử là một ca khúc nhạc xưa đậm chất bi thương, kể về nỗi cay đắng của người đàn ông nghèo khi tình yêu không thắng nổi vật chất, qua hình ảnh hai bàn tay trắng chai sạn đối lập với lụa là nhung gấm, bài hát phơi bày sự thật phũ phàng của phận nghèo và cảm giác bị bỏ rơi trong im lặng, để rồi từ những lời ca mộc mạc mà xót xa, ca khúc chạm đến giá trị tinh thần sâu sắc về lòng tự trọng, sự cam chịu và nỗi đau thầm lặng của những trái tim yêu chân thành nhưng không đủ điều kiện giữ người mình thương.
1. Hai bàn tay trắng, nghèo xơ xác nghèo
Nên em ra đi, không nói một lời
Ngày mai em vui duyên thắm, người ta mua em nhung gấm
Anh không ngờ, em bạc như vôi
2. Hai bàn tay trắng, thì lưu luyến gì
Em vui đi em, với cảnh huy hoàng
Mặc ai bao đêm mưa gió, dầm mưa đi trong nhung nhớ
Để em vui người mới sang giàu
ĐK: Chẳng dấu diếm, thân anh vốn nghèo
Hai bàn tay gầy chai khô, đâu có gì để em mơ
Chẳng xứng đáng, ai kia vóc ngà
Em quen lụa là xa hoa, hay em thuộc về người ta
3. Hai bàn tay trắng, nào mơ ước nhiều
Em nay cao sang, lắm kẻ nuông chiều
Còn như anh luôn tay trắng, mà em không quen cay đắng
Đường em đi, nào trách em gì
Đang tải bình luận...



