

“Hà Nội ngày trở về” của Phú Quang là một ca khúc trữ tình sâu lắng mang đậm dấu ấn hoài niệm, khắc họa Hà Nội như điểm tựa tinh thần mỗi khi con người mỏi mệt giữa dòng đời, qua ca từ giàu hình ảnh về cửa ô, phố cũ, mùa thu đầy gió, rêu xanh gốc cây già và dòng sông Hồng cuộn đỏ trong ký ức, bài hát không chỉ là nỗi nhớ một không gian quen thuộc mà còn là nỗi nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ, nhớ những tháng năm xưa cũ, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần rất riêng của nhạc Phú Quang: Hà Nội không chỉ là nơi để trở về, mà là miền ký ức muôn đời neo giữ tâm hồn, càng đi xa càng thấm, càng trở lại càng thấy lòng mình bồi hồi không dứt.
“Hà Nội ngày trở về” của Phú Quang là một ca khúc trữ tình sâu lắng mang đậm dấu ấn hoài niệm, khắc họa Hà Nội như điểm tựa tinh thần mỗi khi con người mỏi mệt giữa dòng đời, qua ca từ giàu hình ảnh về cửa ô, phố cũ, mùa thu đầy gió, rêu xanh gốc cây già và dòng sông Hồng cuộn đỏ trong ký ức, bài hát không chỉ là nỗi nhớ một không gian quen thuộc mà còn là nỗi nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ, nhớ những tháng năm xưa cũ, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần rất riêng của nhạc Phú Quang: Hà Nội không chỉ là nơi để trở về, mà là miền ký ức muôn đời neo giữ tâm hồn, càng đi xa càng thấm, càng trở lại càng thấy lòng mình bồi hồi không dứt.
Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ tôi vội vã trở về
Lấy cho mình dù chỉ là chút bóng đêm trên đường phố quen
Dù chỉ là một chiều hương giăng lối cũ
Tôi bồi hồi khi chạm bóng cửa ô
Như ngày xưa mỗi lần chạm vai gầy áo mẹ
Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế
Như dòng sông Hồng cuộn đỏ mãi trong tôi
Vội vã trở về vội vã ra đi
Chẳng thể nào qua hết từng con phố
Nhưng còn đó mùa thu mùa thu đầy gió
Và rêu xanh bên những gốc cây già
Vội vã trở về cùng tháng năm xưa
Sau những con đường dầu dãi nắng mưa
Bên quán nhỏ em buồn nghe lá trút
Chiều mưa sa giăng kín phố dài
Đang tải bình luận...



