

“Gọi người yêu dấu” của Vũ Đức Nghiêm là một ca khúc trữ tình nhạc xưa đầy chất thơ và hoài niệm, nơi tiếng gọi người yêu vang lên tha thiết như gió thì thầm giữa mây trôi, sương khói và mùa thu cô quạnh, qua ca từ mềm mại và giàu hình ảnh về đôi mắt, bờ vai, vòng tay và nét mong manh như cành lan, bài hát khắc họa nỗi nhớ khôn nguôi của một tình yêu đã xa nhưng vẫn in sâu trong tim, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về sự chung thủy, nỗi cô đơn dịu buồn và những kỷ niệm đẹp dù phai theo năm tháng vẫn không thể nào nguôi ngoai trong lòng người ở lại.
“Gọi người yêu dấu” của Vũ Đức Nghiêm là một ca khúc trữ tình nhạc xưa đầy chất thơ và hoài niệm, nơi tiếng gọi người yêu vang lên tha thiết như gió thì thầm giữa mây trôi, sương khói và mùa thu cô quạnh, qua ca từ mềm mại và giàu hình ảnh về đôi mắt, bờ vai, vòng tay và nét mong manh như cành lan, bài hát khắc họa nỗi nhớ khôn nguôi của một tình yêu đã xa nhưng vẫn in sâu trong tim, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về sự chung thủy, nỗi cô đơn dịu buồn và những kỷ niệm đẹp dù phai theo năm tháng vẫn không thể nào nguôi ngoai trong lòng người ở lại.
Gọi người yêu dấu bao lần nhẹ nhàng như gió thì thầm
Làn mây trôi gợi nhớ chơi vơi thương người xa xôi
Gọi người yêu dấu trong hồn ngập ngừng tha thiết bồn chồn
Kỷ niệm xưa mờ thoáng trong sương cho lòng nhớ thương
Người yêu dấu ơi, sao lòng se sắt đầy vơi
Người yêu dấu ơi, thu về tim vẫn đơn côi
Người yêu dấu ơi, khi ngàn sao đêm lấp lánh
Tâm hồn bâng khuâng, nhớ ngày vui đã qua nhanh
Thương đôi mắt sao trời lung linh
Thương yêu ngón tay ngà xinh xinh
Thương yêu dáng vai gầy thanh thanh
Thương yêu vòng tay ghi xiết ân tình
Thương yêu dáng em buồn bơ vơ
Thương yêu nét môi cười ngây thơ
Thương yêu tóc buông lơi dịu dàng
Thương em mong manh như một cành lan
Gọi người yêu dấu xa vời mà lòng lưu luyến bồi hồi
Đang tải bình luận...
Gọi người yêu dấu muôn đời nghẹn ngào không nói thành lời
Tình yêu xưa ngày tháng phai phôi biết bao giờ nguôi



